Bên Hiên Vắng (thơ)

19/11/201611:58(Xem: 11604)
Bên Hiên Vắng (thơ)

Mai Hien Chua

BÊN HIÊN VẮNG


Cuối thu bên hiên vắng,
Chợp mắt thấy chiêm bao,
Sao vẫn còn lo lắng?
Tỉnh dậy thấy nao nao…

Xa phố phường huyên náo,
Đồi vắng và am tranh,
Bàn kinh cùng kệ sách,
Quen rồi chiếc áo manh.

Gió mây cùng trăng sáng,
Hết hạ rồi đến thu,
Qua đi như điện chớp,
Kiếp đời vốn phù du.

Ứng hóa mãi khôn cùng,
Duyên sinh rồi duyên hợp,
Tùy thời mà thể  nhập.
Kết hợp và bao dung.

Pháp thân vốn thường trụ
Không đến cũng chẳng đi.
Thấy được điều chân lý.
Lũy kiếp mãi khắc ghi.

Không mông lung suy nghĩ,
Thiền quán qua từng ngày.
Bát nhã luôn soi sáng.
Dẫn dắt và hiển bày…


                         Minh Đạo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/11/2011(Xem: 28322)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 11856)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 10808)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 30050)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13745)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14827)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25181)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12524)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 20935)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 14375)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,