Sanh Sự Sự Sanh (thơ)

16/11/201619:28(Xem: 14395)
Sanh Sự Sự Sanh (thơ)

lotus_50



SANH SỰ SỰ SANH


Lúc sanh sự thì sự sanh liền đến
Thế rồi nhân rồi ngã cứ bám theo
Lôi kéo mình vào tranh cãi ì xèo
Mất tất cả an bình trong tâm thảm .

Nếu như rõ tình thương là vô hạn
Hơn thua gì mà cứ phải ngã nhân
Cứ xem người là Đức Phật hiện thân
Dù nhắm mắt chẳng có gì hối tiếc .

Đừng cho mình là người luôn hiểu biết
Chẳng thấm gì với núi thẳm rừng sâu
Có gì đâu mà chuốt lấy khổ sầu
Sống thanh thản quên đi đường thắng bại .

Tánh Thiện
14-11-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2014(Xem: 18036)
Con nhận ra, đây Miền Tịnh Độ, Đồi núi cao, đồ sộ bao quanh, Mặt Hồ, nước biếc trong xanh, Gió thông vi vút, chim lành vui ca.
30/07/2014(Xem: 18646)
MẸ, CHA, hai tiếng thiêng liêng Luôn luôn gần gủi, thân quen trong đời MẸ ƠI, tiếng gọi ngàn đời Mà con thường thốt trong đời của con
30/07/2014(Xem: 20355)
Tưởng Nhớ Tứ Thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 22111)
Quang Tiền Dũ Hậu (thơ)
30/07/2014(Xem: 21568)
Đền ân đáp nghĩa tứ thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 16418)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 18963)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 17159)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế