Như (thơ)

10/11/201606:11(Xem: 9065)
Như (thơ)
                  white_lotus_2



NHƯ
  Kính tặng Pháp hữu Tâm Huy Huỳnh Kim Quang
(Xem trang tác giả của Cư Sĩ Tâm Huy)


Từ thuở lìa xa mái cổng chùa
An nhiên vào chợ giữa nắng mưa
Hai mươi năm trọn trong giây phút
Gió bụi thời gian chẳng thiếu thừa .


Ra đi lòng vẫn nhớ Ân Sư
Nghĩa đạo tình xưa phủ bóng từ
Bao mùa lá đổ đường mây trắng
Phút chốc trở về bước chân NHƯ .

Quê hương nội tại chẳng đâu xa
Dù cho đi khắp cả sơn hà
Lắng tâm quán chiếu lời Phật dạy
Chẳng còn lo ngại cõi vào ra .


                       Tánh Thiện 
                       8-11-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/11/2011(Xem: 28379)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 11891)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 10850)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 30074)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13746)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14829)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25184)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12544)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 20958)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 14406)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,