Thương quá quê hương ! (thơ)

08/11/201615:24(Xem: 15081)
Thương quá quê hương ! (thơ)
THƯƠNG QUÁ QUÊ HƯƠNG !
lut-mien-trung
Ôi quê hương ! sao mà thân thương quá !
Giống Lạc Hồng, Đại Việt thuở vang danh
Giặc Nguyên Mông dù mạnh vẫn tan tành
Do đoàn kết được khí hùng dân tộc
Nhưng vì đâu vẫn bão lụt tàn khốc  ?
Trong hằng năm phải chịu cảnh cơ hàn
Khiến dân lành gánh vác những lầm than
Người vật chết ruộng vườn đầy xơ xác 
Ôi Miền Trung ! chiu đựng toàn tan nát
 Đôi ba lần tràn ngập ruộng nhà dân
Để quê hương phải lắm cảnh cơ bần
Trong một tháng người dân nhiều khủng hoảng
Bão vừa dứt nước tràn đồng lai láng
Lên nóc nhà khoét lỗ thở cầm hơi
Nhà tranh lá nước cuốn chảy tời bời
Buông hai tay phó mặc cho Trời đất
Hết gian khổ nay phải nhiều tất bật
Dọn bùn nhơ rác rến phải dẹp đi
Nhiều nhà trôi nhìn lại chẳng còn gì
Toàn đối diện với lo toan vất vả
Quê hương ôi ! sao quá nhiều nghiệt ngã ?
Hết thiên tai địch họa mãi cận kề
Trong cuộc sống lại lắm cảnh nhiêu khê
Nhiều cứu trợ nhưng sao dân vẫn khổ ?
Tâm từ bi hãy mau mau thí thố
Nghĩa đồng bào chia sẻ đùm bọc nhau
Hướng quê hương đừng do dự chút nào
Rách đùm nát xoa dịu nhau thương cảm
Do nghiệp chướng nhiều đời ta cùng sám
Cho quê hương giải bớt nỗi khó nghèo
Cứu trợ nhanh toàn xã hội hành theo
Để cứu vớt những mảnh đời bất hạnh
Đồng giống nòi khổ đau chung cùng gánh
Một ngựa đau không ăn cỏ cả tàu
Chuyện thị phi hãy để lại phía sau
Việc trước mắt vận động nhau cứu trợ

Tỉnh Quảng Bình và Quảng Trị, Miền Trung Việt Nam đã và đang hứng chịu liên tiếp, bị dồn dập những trận bão lụt, người dân đang chịu cảnh màn trời chiếu đất, rất cần những tấm lòng sẻ chia, “lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá nát, người chung một gốc hãy thương nhau cùng”, xin cùng nhau kêu gọi và nhanh tay cứu trợ !!!

Thích Viên Thành
Chùa Pháp Hoa - Nam Úc, ngày 01/11/2016

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2012(Xem: 13617)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 25596)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 16525)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.
13/01/2012(Xem: 28926)
Ánh sáng từ trái tim trong sáng (clear heart) của vị thiền sư đang thiền định từ nửa đêm đến gần rạng sáng đã trở thành ánh trăng, và bởi vậy, trăng vẫn sáng...
13/01/2012(Xem: 20724)
Xuân pháo đỏ cúc vàng bánh tét Con thơ cười giữa tiếng trống lân Khói nghi ngút giữa nhan và pháo Chan hòa trong nắng ấm tình xuân
03/01/2012(Xem: 13144)
Bánh Chưng bánh Tét vui Xuân đến Hoa Cúc hoa Mai mừng Tết sang Thềm Xuân gió thoảng mưa rơi nhẹ Tâm bình thanh thản chúc an khang
03/01/2012(Xem: 15874)
Nửa mùa tóc trắng bơ vơ, Mắt xanh mòn mỏi chợt mơ vô thường...
01/01/2012(Xem: 26068)
Chớ vương vào có, mơ có có ! Học đạo không không, phải thật không Có có mà chi đeo với có ! Đã không, thì chớ cột vào không. Luân hồi sanh tử, ôi có có !
11/12/2011(Xem: 17712)
Ra đi khắp bốn phương trời Tìm ai mỏi gót muôn đời còn xa Ta về gặp lại tình ta Dấu chân viễn mộng chỉ là phù vân.
05/12/2011(Xem: 18857)
Kính thành đốt nén tâm hương Chúc cho muôn loại ánh dương chan hòa Đại đồng thể tánh bao la Gia đình vô kỷ, thăng hoa xuất trần Tân xuân tươi sáng trong ngần Niên niên đoạn hết những phần trắc nan An vui cùng khắp thời gian