Thương quá quê hương ! (thơ)

08/11/201615:24(Xem: 15183)
Thương quá quê hương ! (thơ)
THƯƠNG QUÁ QUÊ HƯƠNG !
lut-mien-trung
Ôi quê hương ! sao mà thân thương quá !
Giống Lạc Hồng, Đại Việt thuở vang danh
Giặc Nguyên Mông dù mạnh vẫn tan tành
Do đoàn kết được khí hùng dân tộc
Nhưng vì đâu vẫn bão lụt tàn khốc  ?
Trong hằng năm phải chịu cảnh cơ hàn
Khiến dân lành gánh vác những lầm than
Người vật chết ruộng vườn đầy xơ xác 
Ôi Miền Trung ! chiu đựng toàn tan nát
 Đôi ba lần tràn ngập ruộng nhà dân
Để quê hương phải lắm cảnh cơ bần
Trong một tháng người dân nhiều khủng hoảng
Bão vừa dứt nước tràn đồng lai láng
Lên nóc nhà khoét lỗ thở cầm hơi
Nhà tranh lá nước cuốn chảy tời bời
Buông hai tay phó mặc cho Trời đất
Hết gian khổ nay phải nhiều tất bật
Dọn bùn nhơ rác rến phải dẹp đi
Nhiều nhà trôi nhìn lại chẳng còn gì
Toàn đối diện với lo toan vất vả
Quê hương ôi ! sao quá nhiều nghiệt ngã ?
Hết thiên tai địch họa mãi cận kề
Trong cuộc sống lại lắm cảnh nhiêu khê
Nhiều cứu trợ nhưng sao dân vẫn khổ ?
Tâm từ bi hãy mau mau thí thố
Nghĩa đồng bào chia sẻ đùm bọc nhau
Hướng quê hương đừng do dự chút nào
Rách đùm nát xoa dịu nhau thương cảm
Do nghiệp chướng nhiều đời ta cùng sám
Cho quê hương giải bớt nỗi khó nghèo
Cứu trợ nhanh toàn xã hội hành theo
Để cứu vớt những mảnh đời bất hạnh
Đồng giống nòi khổ đau chung cùng gánh
Một ngựa đau không ăn cỏ cả tàu
Chuyện thị phi hãy để lại phía sau
Việc trước mắt vận động nhau cứu trợ

Tỉnh Quảng Bình và Quảng Trị, Miền Trung Việt Nam đã và đang hứng chịu liên tiếp, bị dồn dập những trận bão lụt, người dân đang chịu cảnh màn trời chiếu đất, rất cần những tấm lòng sẻ chia, “lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá nát, người chung một gốc hãy thương nhau cùng”, xin cùng nhau kêu gọi và nhanh tay cứu trợ !!!

Thích Viên Thành
Chùa Pháp Hoa - Nam Úc, ngày 01/11/2016

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/07/2013(Xem: 22287)
Cõi thơ của Thầy Tuệ Sỹ mênh mông bát ngát. Cao thì bay vút từng không. Sâu thì hun hút hố thẳm. Biết đâu mà dò để gọi là theo! Với người viết bài này, có lẽ là ngồi bệt xuống đất nhìn trừng trừng vào mấy dấu lặng trên “Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm” của Thầy để mà nghe, có thể chỉ như là “vịt nghe sấm,” nhưng, may ra còn nghe được vài khoảng lặng vô thanh đâu đó, sau những cung bậc du dương siêu thoát.
01/07/2013(Xem: 12951)
Tuệ Trung Thượng Sỹ (1230-1291) có nhiều vai trò quan trọng tại Việt Nam thế ký thứ mười ba: là một thống đốc, ngài là một trong các vị tướng nổi tiếng những người chỉ huy cuộc kháng chiến chống ba cuộc xâm lăng của Mông Cổ; là một cư sĩ, ngài sống một cuộc đời hòa lẫn với thiền định, thi ca và hào quang vương giả
01/07/2013(Xem: 13972)
Nhục thân không gục ngã Lửa phừng cao ngọn tỏa Khắp thế giới kinh hoàng Gương hy sinh cao cả
01/07/2013(Xem: 14649)
Muối dưa nhớ thuở Kim Sơn Cháo rau đạm bạc, thiệt hơn chẳng nài Thân thương nghĩa bạn tình Thầy Công lao khai sáng, ơn tày núi cao
01/07/2013(Xem: 13944)
Sương mang hơi thở tình thương Từ trong lòng đất vô thường mà đi Sương mang pháp bất tư nghì Từ trong đỉnh núi Tu di chuyển mình
28/06/2013(Xem: 15688)
Xuân về đua nở muôn hoa, Cò non xanh tận bao la cánh đồng. Trời cao lồng lộng mênh mông, Đỉnh non tuyết phủ ánh hồng lung linh.
28/06/2013(Xem: 14622)
Vô thấy Phật ra thấy mình Theo nhau triền kiếp mà thành quên nhau Bây giờ đã tỏ mặt nhau Chén trà sen ướp mời nhau một lần.
28/06/2013(Xem: 19147)
Gió tình cờ làm bay phấn hoa. Đất tình cờ đón lấy. Nắng tình cờ sưởi ấm. Mưa tình cờ tưới tẩm. Nên hạt tình cờ nẩy mầm. Cây tình cờ mọc. Hoa tình cờ đơm bông. Gió lại tình cờ đem phấn hoa bay xa … bay tới đâu? nào ai biết! Đất nơi nào đón phấn? nào ai hay! Nhưng giòng chảy đó, chắc chắn vẫn quay đều, vạn hữu vẫn hiện đủ bao mùa mưa nắng. Chỉ khép mắt, quán chiếu một giây thôi cũng có thể thấy trùng trùng duyên khởi. Giòng chảy của ba cõi, bốn loài, sáu đường chúng sanh cũng tình cờ mà tuôn chảy thế thôi; nhưng trong những tình cờ của kiếp nhân sinh, lắng tâm mà nghiệm thì có những tình cờ chẳng tình cờ chút nào đâu! Nhân loại khởi từ xa lạ, tình cờ gặp nhau kết thành thân nhân, quyến thuộc, bạn bè, mà thương, mà ghét nhau ư? Nếu thực là tình cờ thì đâu thể triền miên, bất tận như thế! Trong vòng luân hồi, chúng sanh phải có ân oán, nợ nần nhau, chìm đắm trong vô minh mới tiếp tục tìm nhau mà đòi, mà trả như thế! Nên Phật dạy, nếu có tuệ nhãn mà nhìn chúng sanh, có thể nhận ra tổ tiên,
28/06/2013(Xem: 19292)
Dưới bóng Ta La ngự cõi nhàn Tám mươi Thượng Thọ tuổi trần gian Bỏ ngôi Vương Tử tìm ngôi Phật Khai Đạo Từ Bi mở Đạo Tràng