Kẻ cướp đi tu (thơ)

05/11/201613:47(Xem: 11386)
Kẻ cướp đi tu (thơ)

KẺ CƯỚP ĐI TU

 duc-phat-oan-gia

Bóng đêm vừa phủ ngang đồi

Trong chùa im lặng sư ngồi tụng kinh

Một tên cướp bất thình lình

Tay cầm vũ khí, lặng thinh, lẻn vào

Tới bên sư mới chìa dao

Đòi sư lập tức phải trao bạc tiền:

"Tiền không đưa, mạng chẳng yên

Tôi đưa sư gặp tổ tiên chuyến này!".

Sư bèn nói: "Hãy im ngay

Tiền trong ngăn kéo thò tay thấy liền,

Để ta yên, chớ làm phiền

Chớ nên náo động, lấy tiền rồi đi!"

Coi như chẳng có chuyện chi

Sư bèn tụng tiếp kinh kia đều đều

Một hồi sau sư khẽ kêu:

"Nhớ mà dành lại ít nhiều cho ta

Để chùa đóng thuế đó mà

Ngày mai tiền hết chùa ta sẽ phiền!".

Cuỗm luôn gần hết số tiền

Cướp kia vội vã chuồn liền đi ngay

Sư nói thêm: "Anh bạn này,

Miệng nên cảm tạ khi tay nhận quà!"

Cảm ơn gia chủ qua loa

Nhanh chân cướp lẩn mau ra khỏi chùa.

*

Vận xui theo cánh gió lùa

Cướp kia sa lưới! Vào tù! Kêu than!

Trời nào dung dưỡng kẻ gian!

Cướp bèn thú tội liên quan tới chùa.

Chức quyền vội thỉnh mời sư

Đến làm nhân chứng thực hư tỏ bày.

Sư từ tốn khẽ nói ngay:

"Riêng phần tôi thấy người này vô can

Không hề trộm cướp gian tham

Tiền này do chính tôi mang biếu người

Và người cũng đã ngỏ lời

Cám ơn nồng nhiệt khi tôi tặng quà!"

*

Sau khi mãn hạn tù ra

Anh chàng cướp nọ tìm qua viếng chùa

Giữa vùng thơm ngát hương từ

Chàng quỳ hứa với thiền sư tâm thành

"Xa nghiệp ác, tạo duyên lành"

Xin làm đệ tử tu hành từ đây.


 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(phỏng theo The Thief Who Became A Disciple

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/08/2012(Xem: 10908)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14616)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17589)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15395)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn
28/07/2012(Xem: 14199)
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
28/07/2012(Xem: 17820)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...
28/07/2012(Xem: 20043)
Biển Đông dậy sóng Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á Đường Lưỡi Bò là lưỡi hái xâm lăng...
10/07/2012(Xem: 22602)
Đời vốn vô thường, nhân duyên nghiệp báo Hãy cùng nhau nương náo trọn kiếp người...Quảng Chánh
09/07/2012(Xem: 14174)
Mười ngón tay ngoan em chắp búp sen thiền, Nguyện cuộc đời hết cảnh khổ triền miên... Thích Phước Ngọc
01/07/2012(Xem: 25726)
Ai mong ước trở về Chân-Thiện-Mĩ Cũng phải vào nguồn tỉnh thức tâm linh Cần hướng đến mẫu số chung: Vô Ngã