Miền Trung Ngập Chìm đau khổ (thơ)

29/10/201619:49(Xem: 15309)
Miền Trung Ngập Chìm đau khổ (thơ)

mua bao lu lut vn 2016 (1c)

MIỀN TRUNG NGẬP CHÌM KHỐN KHỔ



Miền Trung ơi! Bao lần tôi tự hỏi
Sao tang thương, sao bão tố ngập tràn?
Dân hiền hòa có làm chi nên tội?
Sao triền miên những cộng nghiệp đa mang?

Giữa tháng Chín, năm Bính Thân cơn bão
Đổ ập vào Hà Tĩnh với Quảng Bình
Lên nóc nhà, bà con lo nhốn nháo
Ba lăm người trong hồng thủy chôn mình!

Bao ruộng nương, thôi còn chi thu hoạch?
Bao công ty, việc hoạt động tạm ngưng
Điện hư hỏng, nước thấm vào chạm mạch
Mạng giao thông phải đình đốn, tạm dừng…

Kìa vũng sình chôn xác ai vô tội?
Thắt khăn tang, người thiếu phụ thờ chồng
Trẻ nheo nhóc làm sao qua cơn đói?
Biệt dạng rồi, còn đâu nữa mà trông?



Bao tài sản cuốn theo dòng nước lũ
Giờ chơ vơ với tay trắng điêu tàn
Nhà dột nát tìm góc nào trú ngụ?
Đêm đông dài, bao ác mộng hoang mang…

Hỡi bầu ơi! Hãy thương giùm phận bí
Đang lung lay trong kiếp nạn thiên tai
Tình đồng bào xin cưu mang thương quý
Kề bên nhau, ta góp sức chung vai.

Giảm tiệc say, mang cho em mì gói
Mền còn dư, gửi họ bớt cơ hàn
Không hoang phí khi bao người đang đói
Hãy chở che bao nhiêu kẻ lầm than.

Bà cụ ơi! Thôi sầu ngưng mắt lệ
Thiếu phụ ơi! Hãy can đảm vươn lên
Vững bước nhé! Em sẽ không đơn lẻ
Trong xác xơ, còn ấm áp tình người.

Đức Phật dạy Đạo Từ Bi cứu khổ
Lúc này đây Ta quán chiếu thực hành
Vượt trùng dương vững tay chèo tế độ
Đưa sinh linh đến bờ bến an lành.

Chắc có lẽ miền Trung bên bờ biển
Nên hứng nhiều cơn bão đến từ khơi
Yêu quê lắm, biết nơi nào di chuyển?
Đến nơi nao mà xây dựng cuộc đời?

Dẫu có chết, dân bám làng bám đất
Ruột miền Trung, ai nỡ bỏ sao đành?
Đồng chấp tay nguyện cầu ân Chư Phật
Sau cơn mưa trời lại sáng trong xanh.

Tình người trong cơn giông, tháng 10/2016
Thích Đồng Trí

 

mua bao lu lut vn 2016 (1f)

Lũ Lụt Miền Trung

 

Trời  dông,  thác  vỡ,  lụt  rồi

Mưa  rơi  ngoài  đấy, thắm  đầy  trong đây

Buâng  khuâng  giữa  cuộc  đổi  thay

Biển dâu  chìm  nổi,   nạn tai  vô  thường

Đất  trời run  rẩy tang  thương

Bơi  trong  đói  rét  tìm  đường  tử  sinh

Hãi hùng  người  thú  thất  kinh

Nghe  sông  núi  khóc, cứu  tinh  mau  về

Chia người nước  suối  Tào  Khê

Chén  cơm Hương Tích  vỗ  về  nhân  sinh

Trăng  Lăng Già  mãi   lặng  thinh

Pháp thân chiếu diệu lung linh tuyệt vời

Nhành dương liễu vẫy khắp nơi

Đem no,  đem ấm cho đời giấc yên

Sen  hồng vẫn nở triền  miên

Tiếng chuông , nhịp mõ khắp miền khổ đau

Con thuyền đạo pháp về mau

Chút  duyên ngàn  dậm  xót đau  ruột mềm

Làm sao  sóng  lặng gió yên

Cho giòng diệu giác chân nguyên mãi  còn

 

 Chùa Hải Đức, Florida 28 Oct 2016

CHÂU NGỌC LÊ HOA NHỤY

 

 

mua bao lu lut vn 2016 (1g)
http://quangduc.com/p222a59496/thong-bach-cau-nguyen-va-cuu-tro-bao-lut-mien-trung-vn

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2014(Xem: 17085)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Cảnh quang chùa đã đổi thay tuyệt vời Xung quanh hoa nở tứ thời Phật cảnh tôn dựng khắp nơi vườn chùa Giúp quên những chuyện hơn thua Khách trần ngoạn cảnh ganh đua cũng dừng Quan Âm thị hiện vui mừng Liên trì sen nở đài vàng thân quen Người người mến mộ ngợi khen Trụ Trì Tân Chủ một phen đổi dời
11/10/2014(Xem: 21784)
Vấn vương, vương vấn làm chi Hợp tan, tan hợp chẳng gì bận tâm Con về thăm mẹ lần này Trọng trách con gánh từ rày nghe con Lời xưa con gắng giữ tròn Gieo duyên tạo phước, lái thuyền từ bi.
10/10/2014(Xem: 15249)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 21717)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 14694)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 13744)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15185)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 13440)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 17606)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 20970)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.