Tâm bi (thơ)

16/10/201619:46(Xem: 10882)
Tâm bi (thơ)
Tâm bi
Tường Vân

suc-manh-cua-tu-bi
Bi là giúp chúng sanh lìa đau khổ
Được ấm no bớt những cảnh cơ hàn
Hết khó khăn không còn phải gian nan
Sống vững chãi giữa cuộc đời xao động
 
Bi có nghĩa cứu khổ là quan trọng
Vì mỗi người đều có nỗi khổ riêng
Ở cõi này có nhiều chuyện rất phiền
Cần trợ giúp khi gặp điều bế tắc
 
Học Phật pháp phải thực hành sâu sắc
Tâm từ bi đem ứng dụng vào đời
Đừng khép lòng trước người khổ chơi vơi
Đừng phân biệt màu da hay chủng tộc
 
Phải luôn lấy hạnh từ bi làm gốc
Nhớ sẵn sàng gặp người khổ ra tay
Theo khả năng tùy sức lực tháng ngày
Điều làm được đừng bao giờ tránh né
 
Giúp nhân loại chớ kể công người nhé!
Làm vô tư đừng tính toán nghĩa nhân
Tâm bao dung đừng đòi hỏi đáp ân
Thấy cảnh khổ hãy nhiệt tình giúp đỡ
 
Làm điều tốt đôi khi hay trắc trở
Đừng nản lòng cứ việc thiện làm thôi
Khi được làm là lòng đã vui rồi
Diễm phúc nhất là tâm bi rộng mở.
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 14882)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66737)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13620)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17239)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14968)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11807)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11232)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 11609)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà