Sóng Lớn

07/10/201621:50(Xem: 9938)
Sóng Lớn

SÓNG LỚN

 great-waves

Anh chàng Đại Lãng thuở xưa

Có tài đô vật rất ư tuyệt vời

Lại thêm sức mạnh hơn người,

Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà

Lúc thi đấu phô tài ra

Quả là vô địch, vượt xa cả thầy,

Nhưng mà kỳ lạ lắm thay

Ra ngoài công chúng chàng hay thẹn thùng

Rụt rè, nhút nhát vô cùng

Nên khi thi đấu lại thường hay thua

Mặc dù tài nghệ có thừa

Chàng vì lẽ đó suy tư muộn phiền

Muốn tìm về chốn cửa thiền

Mong thiền sư giúp mạnh thêm tinh thần.

Duyên đâu may mắn vô ngần

Có thiền sư nọ dừng chân chốn này

Trong thiền đường nhỏ gần đây,

Chàng đô vật vội tìm ngay thăm thầy

Thành tâm cung kính trình bày

Ưu tư trở ngại lâu nay đủ điều.

*

Thiền sư nghe chuyện, đăm chiêu

Chợt ngài nghĩ tới sóng triều biển khơi:

"Tên con Đại Lãng đấy thôi

Nghĩa là Sóng Lớn cao vời đại dương,

Tối nay ở lại thiền đường

Trong chùa thanh tịnh, dâng hương, nguyện cầu

Rồi ngồi thiền định thật lâu

Tập trung tư tưởng trước sau kiên trì

Nghĩ mình là ngọn sóng kia

Phăng phăng cuốn tất cả đi dễ dàng,

Chẳng là đô vật bình thường

Tính tình nhút nhát, thẹn thùng như xưa

Cứ như vậy mà trầm tư

Thời con sẽ chẳng bao giờ còn thua,

Trở thành đô vật thượng thừa

Trên toàn đất nước khắp mùa đua tranh."

Thiền sư vào nghỉ sau mành

Anh chàng đô vật đêm thanh ngồi thiền.

*

Một mình suy tưởng triền miên

Cho mình là sóng nơi miền biển xa,

Nào đâu dễ mường tượng ra

Nghĩ suy tản mạn thật là khó khăn.

Rồi chàng cố gắng dần dần

Tập trung tư tưởng xoay vần một nơi

Tạo ra cảm giác tuyệt vời

Mình là ngọn sóng trùng khơi bạc đầu

Êm đềm từng lớp trước sau

Mênh mông mặt nước đuổi nhau xô bờ

Liên miên tiếp nối hàng giờ

Lướt theo cánh gió nhẹ đưa chập chùng.

Đêm khuya khoắt, cảnh mịt mùng

Từ từ gió chuyển bão bùng khắp nơi

Gió miên man, sóng tơi bời

Trùng dương xao động, biển khơi thét gào

Đêm dần qua, sóng càng cao

Cuốn theo muôn vật trôi vào biển xa,

Trên bàn thờ để giữa nhà

Sóng lôi theo cả bình hoa trưng bày

Cùng bao tượng Phật nơi đây

Dập dình sóng bạc cuốn ngay theo dòng,

Khi trời chưa rạng vừng đông

Sóng dâng chìm ngập mênh mông phủ đầu

Thiền đường nhìn chẳng thấy đâu

Thênh thang tứ phía một mầu đại dương.

*

Sáng ra rực rỡ muôn phương

Thiền sư bước tới thiền đường chợt vui,

Chàng đô vật hãy còn ngồi

Môi chàng thoáng nở nụ cười thần tiên

Trầm tư, mặc tưởng, tọa thiền

Cõi lòng thanh thoát, não phiền tiêu tan.

Vỗ vai, ngài nói cùng chàng:

"Bây giờ con đã hết mang muộn sầu

Còn gì trở ngại nữa đâu

Con là sóng lớn bạc đầu dâng cao

Cuốn phăng mọi vật dễ sao

Sóng trôi cuồn cuộn ai nào cản chân!"

*

Chàng đô vật vững trong tâm

Ngay ngày hôm đó dự phần đua tranh

Thắng kỳ thi đấu quang vinh,

Kể từ trận đó nổi danh như cồn

Giữ ngôi vô địch luôn luôn

Trên toàn nước Nhật ai hơn nổi chàng.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa phỏng theo Great Waves

truyện văn xuôi trong 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

______________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/09/2018(Xem: 15458)
Me tôi, anh chị em chúng tôi gọi mẹ bằng Me, có rút ruột làm một bài thơ dành tặng cho những đứa con bé bỏng của Người, đó là thi phẩm mà sinh thời nhà thơ Quách Tấn đã từng tán tụng là "một trong những bài thơ bất hủ trên đất Khánh Hòa".
18/09/2018(Xem: 16434)
Trăng lăng già trời lặng yên, Quy Nhơn một thửa, giữa niềm huyền thanh. Lắng nghe sóng vổ qua nhanh, Trăm năm kiếp sống, chông chanh khổ sầu.
17/09/2018(Xem: 11771)
Hít thở vào sâu thật nhẹ nhàng, Mỗi làn hơi thở mỗi bình an. Tinh thần sảng khoái thêm thanh thản, Thể chất thong dong lại vững vàng. Bốn đại điều hoà vơi mỏi mệt, Năm căn đoan chánh bặt tham sân. Tâm thiền rạng chiếu thong dong bước, Lặng lẽ năm dài vui gió trăng...!
16/09/2018(Xem: 11073)
Vứt bỏ xan tham Thực hành bố thí Của ta tức người Toàn tâm toàn ý.
16/09/2018(Xem: 10931)
Ngỡ trăng thu năm nào ....đang ẩn hiện Hạnh phúc vui bên con cháu quần quanh Cắt bánh mời ....dẽo, nướng ...chén trà xanh Kỷ niệm đẹp !! Nhưng lòng không luyến tiếc
14/09/2018(Xem: 9988)
Tháng chín ngày về giữa gió Thu Quê hương chuyển bước khói mây mù Bao năm sống cảnh đời xa xứ Hạnh nguyện chẳng dời bước tiến tu Pháp Phật muôn đời luôn trong sáng Lập chí kiên tâm sạch oán thù Nhân ngã chẳng hề lay động chuyển Tự tại đi, về thuận cảnh Thu.
13/09/2018(Xem: 16260)
Luận hành động phóng sanh, kiêng giết Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1) Góp lòng một mảy nhỏ nhoi Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ Chế cực hình ra vẻ sành đời Chúng sanh tâm hạnh khác vời Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!
13/09/2018(Xem: 9194)
Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy… Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây. Bao mùa lận đận đời không vẫy, Mấy quãng long đong phận chẳng bày. Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)
12/09/2018(Xem: 21468)
Đọc "Mẹ Hiền", Thi Phẩm của Nguyễn Sĩ Long, Qua sự giới thiệu của anh Phù Vân tôi hân hạnh được biết Thi hữu Nguyễn Sĩ Long hiện ở Áo, là tác giả thi phẩm: Mẹ Hiền. Xuất bản tháng 6 năm 2018. Và tôi được một bản gởi tặng. Xin có đôi lời cảm nhận sau khi đọc thi phẩm cùng lời vô vàn biết ơn. Mẹ Hiền, hai tiếng nầy nghe thân thương, êm ái, ngọt ngào biết bao. Nghe mãi không nhàm, nghe hoài không chán. Bởi chúng ta ai cũng có sự hiện diện của mẹ hiền trong tâm. Mẹ hiền là suối mát, là giọt sương mai tưới tẩm cho hoa lá cỏ cây. Mẹ hiền là nguồn yêu thương đang tuôn chảy bất tận trong huyết quản của chúng ta. Mẹ hiền là hương hoa, đường mật, bánh kẹo, sửa ngọt hiến tặng cho nhu cầu tuổi nhỏ, và hình như kể cả tuổi già nữa. Có một lần tôi nghe Thầy Nhất Hạnh định nghĩa về mẹ như sau: “Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thi
12/09/2018(Xem: 11289)
Sáng nay, 11-9 nhớ lại hai toà cao ốc ở New York bị khủng bố tấn công biết bao mạng người đã chết. Con đã có giây phút yên lặng nguyện cầu và viết bài này để chia sẻ. Chung một niềm đau xót tim gan Tháng chín mười một cảnh hoang tàn Lửa ngùn bốc cháy toà cao ốc Cả biết bao người xác nát tan. Sáng nay ngồi lặng trong giây phút Nhớ lại cảnh xưa thật bẽ bàng Chắp tay nguyện cầu người đã chết Mong người còn lại sống bình an.