Đi mãi con đường (thơ)

01/10/201622:07(Xem: 11810)
Đi mãi con đường (thơ)
Tam Bao Son (34)

ĐI MÃI CON ĐƯỜNG


Ngồi thuyền Bát Nhã ngắm trăng
Bát cơm Hương Tích trăm năm vẫn về (xem bài)
Tào Khê trà uống bên lề
Lăng Già sáng tỏ tứ bề không gian

Thu về lá đổ hai hàng
Bên dòng suối chảy nắng vàng thoáng qua
Tiếng ai hát bản Thiền ca
Cho rừng xanh lá cho ta nhớ người

Phật xưa đưa cánh hoa cười
Biết bao chuyển đổi cuộc đời Hiểu Thương
Ta xin đi mãi con đường
Theo chân Đức Phật mọi đường an vui .

                   Tánh Thiện
                    1-10-2016


Khat thuc va cung duong 2016-chua vien giac (24)

              KHẤT THỰC
Đoàn Tăng Lữ hằng ngày đi khất thực
Thân dị hình khác biệt với thế gian
Y áo vàng thanh thoát ánh đạo vàng
Ôm bình bát chẳng màng đi chân đất .

Sống biết đủ không mong cầu vật chất
Thân nhẹ nhàng tâm phảng phất mùi hương
Lòng vị tha trải rộng khắp nẻo đường
Xoá tan cả niềm đau trong cuộc sống.

Đêm trăng sáng một mình ta một bóng
Lẵng lặng ngồi tĩnh lự để tư duy
Vì đạo nghiệp mà ta phải bước đi
Cho trọn mãi con đường lời Phật dạy .
                   Tánh Thiện
                   30-9-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2007(Xem: 19402)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)
20/10/2003(Xem: 43521)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.