Tôi ra đời vào đầu thu xưa ấy..
như vô tình lạc lõng giữa hoang sơ
Khỏi học tiếng cha, không nguồn gốc, mịt mờ..
vòng hỗn độn , luân hồi đời vẫn thế..!
Xin kể bạn nghe một câu chuyện tôi đọc được trong Tàng Kinh Các :
Có một gia đình nọ nhà giàu sang quyền quý, chẳng may cha mẹ mất sớm để lại gia tài kết sù
nhưng chỉ có hai anh em trai. Họ lấy làm tiếc nuối, buồn tủi vì chưa kịp hiếu dưỡng cha mẹ già.
Nắng lên cho ấm hương sầu
Gợi lên trầm bỗng tiếng cầu kinh xưa
Tình quê biết nói sao vừa
Đau thương máu lệ hay chưa hỡi người ?
Còn đâu câu hát tiếng cười
Lá xanh e úng hoa tươi nghẹn ngào
Tháng ngày mòn mỏi tiêu dao
Âm vang dậy sóng rạt rào hồn ai ?
Mẹ quê khóc mãi đêm dài
Da mồi tóc bạc hôm mai bơ phờ
Phận con chữ hiếu phải làm đầu
Đệ tử trung thành hãy nhớ mau
Sinh đẻ cưu mang nhiều cực khổ
Dưỡng nuôi giáo dục nhọc dường nào
Trẻ thơ vâng dạ siêng hành luyện
Khôn lớn hiến hy hòa thuận nhau
Báo hiếu song thân năng hoạt động
Vu lan ân nghĩa chí thành cầu.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.