Bát Phong bỏ lại (thơ)

11/08/201619:49(Xem: 13840)
Bát Phong bỏ lại (thơ)

lotus_14
 

    BÁT PHONG BỎ LẠI

Sống cho đẹp mặt đẹp đời
Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương
Sống sao cho nhẹ vấn vương
Cho tan nát cả bức tường vô minh.

Chẳng ai sống hộ cho mình
Chẳng ai cứu vớt nghiệp mình tạo thêm
Thiền tông là sức sống bền
Bát phong bỏ lại bên thềm chiếu soi.

Dù cho đến chết chẳng thôi
Không cầu danh tướng mãi rồi khổ đau
Đêm dài nhìn ánh trăng sao
Cõi lòng nhẹ thoáng ngạt ngào hương xưa .

                     Tánh Thiện
                     10-8-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/02/2012(Xem: 19539)
Ta yêu non nước quê mình Sông dài biển rộng in hình sơn khê Người sau kẻ trước đề huề Truyền trao nối tiếp ước thề có nhau
23/02/2012(Xem: 17164)
Quê Hương có gió bốn mùa Đạo Pháp có tiếng chuông chùa quanh năm Quê Hương có ánh trăng rằm...
19/02/2012(Xem: 16350)
Có một ngày nào đó, Nhớ nhà không nói ra, Bấm đốt tay, ừ nhỉ, Xuân này nữa là ba... Thích Hạnh Tuệ
17/02/2012(Xem: 19006)
Họ ngồi đó Bên nhau Đàn ông Đàn bà Không nhìn
08/02/2012(Xem: 19183)
Cõi tạm trần gian chừ viễn biệt Lời thiên thu gọi đón ta về Nhưng trước ngày đi xin gởi tặng Cho người dăm ca khúc tình quê
01/02/2012(Xem: 26558)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
28/01/2012(Xem: 19633)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 16032)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 19141)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 25715)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...