Cõng Mẹ Đi Chùa Lễ Phật

10/08/201621:17(Xem: 22311)
Cõng Mẹ Đi Chùa Lễ Phật
Cõng Mẹ Đi Chùa Lễ Phật
Tk. Thích Liễu Nguyên 
cong-me-di-chua
Ngày xưa con còn bé
Mẹ ẩm con lên chùa
Nuôi dạy con khôn lớn
Nay con đã trưởng thành.
Thì Mẹ già tóc bạc
Lưng yếu chân đã run
Mẹ muốn  đi lễ Phật
Con xin được cỏng Mẹ.
Cõng Mẹ là cõng Phật
Có phước đức vô lượng
Bởi Mẹ sanh ra con
Nuôi con bao khó nhọc.
Hy sinh hết tất cả
Chỉ mong con nên người 
Cha Mẹ là biển cả
Tắm mát cả đời con.
Dù đi khắp núi non
Cũng không tìm đâu được
Tình thương của Cha Mẹ
Dòng máu đỏ tim con.
Xin nguyện mười phương Phật
Gia hộ cho Cha Mẹ
Sống lâu đến tuổi hạc
Để con được báo ân.
Chúng ta hãy noi gương đức hiếu cao cả của người con hiếu thảo trong tấm hình. 
Bài thơ được viết nhân hướng vọng mùa vu lan báo hiếu năm 2016.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/11/2011(Xem: 41538)
Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi
26/11/2011(Xem: 32453)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 13862)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 12753)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 32008)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 14789)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 15853)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 26992)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 14551)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 25292)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!