Cõng Mẹ Đi Chùa Lễ Phật

10/08/201621:17(Xem: 20727)
Cõng Mẹ Đi Chùa Lễ Phật
Cõng Mẹ Đi Chùa Lễ Phật
Tk. Thích Liễu Nguyên 
cong-me-di-chua
Ngày xưa con còn bé
Mẹ ẩm con lên chùa
Nuôi dạy con khôn lớn
Nay con đã trưởng thành.
Thì Mẹ già tóc bạc
Lưng yếu chân đã run
Mẹ muốn  đi lễ Phật
Con xin được cỏng Mẹ.
Cõng Mẹ là cõng Phật
Có phước đức vô lượng
Bởi Mẹ sanh ra con
Nuôi con bao khó nhọc.
Hy sinh hết tất cả
Chỉ mong con nên người 
Cha Mẹ là biển cả
Tắm mát cả đời con.
Dù đi khắp núi non
Cũng không tìm đâu được
Tình thương của Cha Mẹ
Dòng máu đỏ tim con.
Xin nguyện mười phương Phật
Gia hộ cho Cha Mẹ
Sống lâu đến tuổi hạc
Để con được báo ân.
Chúng ta hãy noi gương đức hiếu cao cả của người con hiếu thảo trong tấm hình. 
Bài thơ được viết nhân hướng vọng mùa vu lan báo hiếu năm 2016.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/12/2018(Xem: 10059)
Hoài Niệm Quê Cảm họa bài:”Bóng Chiều của Thi Hữu Tường Vân Sương sa phủ kín cảnh chân đèo, Gió thoảng đêm về sóng khẽ reo Bến cũ thuyền neo sông vắng lạnh Đò xưa khách đến xóm thưa nghèo Trời yên lát đát mây phiêu lãng Đất lặng mơ màng sóc nhảy leo Núi thẳm non cao chim chóc ngủ Dòng sâu nước biếc lững lơ bèo...!
14/12/2018(Xem: 15940)
Nghĩ Về Xuân Điều ngự tử Tín Nghĩa Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan, . . .
14/12/2018(Xem: 12025)
Đón chiều Thơ gõ ngẫu nhiên Không ý không tứ Không tên
13/12/2018(Xem: 11667)
Thường Bất Khinh Bồ Tát Bất Kinh Bồ Tát trải tâm từ, Đi khắp đó đây tập hạnh tu Khuyến tấn sinh linh hành giác đạo
13/12/2018(Xem: 12723)
BÓNG CHIỀU Vạt nắng tàn rơi cuối đỉnh đèo Trên đồi vi vút tiếng thông reo Lang thang trái núi chiều sương lạnh Lấp xấp triền đê buổi chợ nghèo
13/12/2018(Xem: 11856)
BA TRĂM NĂM NỮA "Bất tri tam bách dư niên hậu Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?" - Nguyễn Du -
12/12/2018(Xem: 15821)
TÂM Mênh mang bi mẫn trải dài Tâm hồn rộng mở, đoái hoài chở che Thiên đường rót nhạc lặng nghe Bên bờ cám dỗ quay về với Tâm.
11/12/2018(Xem: 12412)
Tình xưa lắng đọng tím phương nầy Giấc lẻ mơ màng huống cảnh đây Quán gió sương cài trang mộng vỡ Thềm trăng bóng đổ bước chân gầy
11/12/2018(Xem: 16148)
Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Nhà vua có vị quan kia Rất là khôn khéo ai bì được ngang
11/12/2018(Xem: 10877)
Sông khuya tĩnh mịch ánh trăng mờ, Bến lạnh thuyền neo khách đợi chờ Liễu rủ cành sa đêm lặng lẽ Sương rơi lá động nhạn bơ vơ Dưới lòng nước biếc trăng soi bóng Bên rặng dừa xanh sóng vỗ bờ Nhẹ gót dừng chân lòng tự hỏi Khách về đâu vậy có hoài thơ?!