Cõng Mẹ Đi Chùa Lễ Phật

10/08/201621:17(Xem: 20826)
Cõng Mẹ Đi Chùa Lễ Phật
Cõng Mẹ Đi Chùa Lễ Phật
Tk. Thích Liễu Nguyên 
cong-me-di-chua
Ngày xưa con còn bé
Mẹ ẩm con lên chùa
Nuôi dạy con khôn lớn
Nay con đã trưởng thành.
Thì Mẹ già tóc bạc
Lưng yếu chân đã run
Mẹ muốn  đi lễ Phật
Con xin được cỏng Mẹ.
Cõng Mẹ là cõng Phật
Có phước đức vô lượng
Bởi Mẹ sanh ra con
Nuôi con bao khó nhọc.
Hy sinh hết tất cả
Chỉ mong con nên người 
Cha Mẹ là biển cả
Tắm mát cả đời con.
Dù đi khắp núi non
Cũng không tìm đâu được
Tình thương của Cha Mẹ
Dòng máu đỏ tim con.
Xin nguyện mười phương Phật
Gia hộ cho Cha Mẹ
Sống lâu đến tuổi hạc
Để con được báo ân.
Chúng ta hãy noi gương đức hiếu cao cả của người con hiếu thảo trong tấm hình. 
Bài thơ được viết nhân hướng vọng mùa vu lan báo hiếu năm 2016.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/08/2019(Xem: 12326)
Mỗi bài viết, bài thơ đều là Pháp Do ta nhìn bằng đôi mắt Phật duyên Đẹp biết bao dù gặp cảnh nghịch phiền Ta vẫn thấy lòng mình không lay động.
29/08/2019(Xem: 10610)
Vô lượng kiếp đã vài lần trở lại Mái nhà xưa lớp lớp phủ hồng trần Đường về đã mọc đầy hoa cỏ dại Bầy thú hoang đã chiếm lĩnh hợp quần
29/08/2019(Xem: 17007)
Chiều Bên Sông Ni Liên Chiều tàn chiếc quạ bay về núi Bỏ lại hư vô tiếng gọi bầy, Ngọn lá khô vàng rơi trên lối Ngơ ngẩn hồn ai mộng giữa ngày.
28/08/2019(Xem: 13279)
Theo ta Một cái góc ngồi Nhập dòng thực ảo Lánh đời dối gian Sớm chiều lòng mở rộng toang Ngón già gõ phím Xuống hàng
28/08/2019(Xem: 13374)
Cuối tháng bảy....vía Địa Tang Vương Bồ tát, Giáo chủ U Minh nguyện cứu độ chúng sinh. Cửu Hoa Sơn nơi thể hiện ...tâm linh " Không thành Phật Quả ......địa ngục chưa trống "
28/08/2019(Xem: 29585)
Bác Đào Văn Bình vừa gởi cho con một bài nhạc Phật mà bác đã sáng tác từ trong Trại Tù Hà Tây (Bắc Việt). Trước tấm chân tình đó, con viết lên bài thơ: Tịnh Độ Nằm Ở Trong Ta xin kính tặng bác và luôn xem bác như là một thiện tri thức trên con đường tu tập. Con: TT Tịnh Độ chẳng phải đâu xa Tâm ta thanh tịnh thấy ra rõ ràng Dù trong tù ngục bất an Vẫn không nhuốm bụi trần gian não phiền
27/08/2019(Xem: 20574)
Làm thế nào để hình dung về Phạm Công Thiện? Một lần tôi đã tự hỏi mình như thế. Và ngay lập tức trước mắt tôi hiện ra một cặp kính cận dày cộm và chòm tóc trắng phất phơ… Có lẽ, nếu vẽ vài nét trên giấy kiểu tốc hoạ thì thế như dường là đủ. Không, chưa đủ. Vậy thì nghe thêm giọng nói Nam bộ đặc biệt của anh. Hay là thêm khuôn mặt tròn, và đôi mắt thơ ngây…
27/08/2019(Xem: 23288)
Tôi đến thăm nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ, người vừa ra mắt tập thơ thứ 13, “Âm Tuyết Đỏ Thời Gian,” hôm 24 tháng 8 năm 2019, tại một quán cà phê trong vùng Little Saigon. Trông anh gầy đi sau nhiều lần giải phẫu tim và phải nằm tại viện điều dưỡng để được chăm sóc sức khỏe chu đáo hơn. Nhưng nụ cười trên môi anh vẫn không hề suy suyển dù đôi mắt ngày càng ẩn kín sâu hơn trong cặp kính dày cộm. Cầm tập thơ mới tinh còn nóng hổi mà anh tặng, đang nhìn chầm chập vào hình b
26/08/2019(Xem: 13184)
Đường trần vạn lối ta đi. Bền tâm vững trí chẳng gì ngại lo. Tâm không vạn vật thanh nhàn, Bước chân an lạc thắm tràng hư không. Thấy thì ta rõ tận lòng, Tâm ta là Phật sáng trong cõi trần.
25/08/2019(Xem: 11994)
Duyên trần thúc đẩy đến nơi này, Khổ luỵ sầu đau cứ mãi quay Lận đận bơ vơ bao mộng mị Lênh đênh lạc lõng bấy mơ lay