Hoài Niệm Vu Lan

06/08/201614:32(Xem: 16127)
Hoài Niệm Vu Lan
Hoài Niệm Vu Lan
Trần Đan Hà
Hoai-niem-vu-lan











Rằm tháng Bảy mùa Vu Lan thắng hội
Nhớ ngày xưa được theo Mẹ đến chùa
Và đón nhận một bông hồng hiếu hạnh
Dâng niềm vui xuyên suốt tuổi bé thơ

Nhớ nghĩa Mẹ như suối nguồn bất tận
Thương tình Cha chim làm tổ trên cành
Luôn che mát những bóng cây ngày hạ
Đời ngọt ngào như gió mát trăng thanh

Xưa chưa biết đến công cha nghĩa mẹ
Như suối nguồn diệu giác vẫn tuôn rơi
Đang tưới tẩm những cây đời xanh lá
Cho mầm non vươn tận cuối chân trời

Mới vào đời ngỡ đường êm nhung lụa
Như lúc còn bóng mát của vườn xưa
Nên mãi miết con rong chơi hưởng thụ
Biết đâu giờ cạn kiệt hết nguồn xanh

Những ngày mới bắt đầu vào sự sống
Như thấy đời vơi bớt tuổi yêu thương
Khi ngoảnh lại nhìn trời cao biển rộng
Mới hiểu thêm nghĩa lý của vô thường

Nên giờ đây trên bước đường luân lạc
Biết tìm đâu bóng mát của ngày xanh
Mong che chở cho hồn chiều thổn thức
Niềm băn khoăn lối mỏi của đăng hành

Giờ tìm kiếm những chút tình than củi
Sưởi cho lòng phút hoài niệm Vu Lan
Mơ tìm lại cuối con đường dong ruổi
Thấy công Cha nghĩa Mẹ đẹp vô vàn

Ước gom lại bao nghĩa tình thánh thiện
Làm hành trang cho sức sống tâm linh
Cho ngày về chung bước đời hiện diện
Vẫn thấy còn ánh sáng của bình minh !
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 17330)
Thơ là nhạc lòng, là tình ca muôn thuở của ý sống, của nguồn thương, của mầm xuân mơn mởn được thể hiện qua âm điệu vần thơ, qua câu hò, tiếng hát, lời ru, ngâm vịnh,..v..v.... mà các thi nhân đã cảm hứng dệt mộng, ươm tơ. Những vần thơ của các thi sĩ nhả ngọc phun châu là những gấm hoa sặc sỡ, những cung đàn tinh xảo, những cành hoa thướt tha kết thành một bức tranh đời linh hoạt, một bản nhạc sống tuyệt trần, một vườn hoa muôn sắc ngát hương làm tăng thêm vẻ đẹp cả đất trời, làm rung cảm cả lòng người xao xuyến. Đối tượng của vần thơ là chất liệu men đời được sự dung hợp của đất trời, sự chuyển hoá của vạn vật và sự hoà điệu của lòng người qua khắp nẻo đường trần biến thể, có lúc mặn nồng bùi ngọt, có khi chua chát đắng cay, tủi hờn chia ly, thất vọng chán chường sau những cuộc thế bể dâu, những thăng trầm vinh nhục, chính là nguồn suối mộng rạt rào của các nhà thơ say mơ. Tôi mặc dù không phải là thi sĩ, nhưng cũng biết thiết tha ho
10/04/2013(Xem: 24059)
Nhật Bản là đất nước của ngàn thơ, vì trước hết đó là đất nước của ngàn hoa... Hoàng Xuân Vinh
08/04/2013(Xem: 16354)
Đất tâm như quả địa cầu, Chứa đầy hạt giống hoa mầu hành vi. Tâm là dòng suối nghĩ suy, Tâm và hạt giống có gì khác đâu. 5. Tâm không tu phải khổ đau, Như vượn chuyền nhảy không sao đặng dừng, Xuống lên ba cõi trầm luân, Từ thời vô thỉ con đường mênh mang.
08/04/2013(Xem: 71791)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 18321)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi
08/04/2013(Xem: 18322)
Chợt thấy xuân mời, vào một sáng ngồi rơi im lặng, hơi thở bay vào trong phong bão, cơn say tỉnh cơn gió mỉm cười, lay cánh mai
05/04/2013(Xem: 30802)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 16704)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 15776)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 13480)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.