Một Nỗi Đau Chung (thơ)

30/07/201619:07(Xem: 24208)
Một Nỗi Đau Chung (thơ)
MỘT NỖI ĐAU CHUNG
Moi-noi-dau-chung
 
Quê tôi nước Việt mến yêu
Giữa mùa mưa bão cũng nhiều đau thương
Biển đông sóng cuộn từng cơn
Hoàng Sa đâu thể tách rời Trường Sa…
Tôi viết lên đây!
Bài thơ trong nghẹn ngào nước mắt
Trong nức nở bi thương ai oán
Nói không thành lời
Ôi! Những chiếc áo đỏ màu LARUNG GAR thánh thiện
Những Tăng Ni Phật tử
Đã ngã xuống đất đỏ màu máu
Bởi những người lính đằng đằng sát khí
Những chiếc giày nhà binh tàn bạo giẫm đạp lên
Anh nhân danh ai?
Chị nhân danh ai?
Hỡi những người lính mất hết tình người
Các Anh các Chị sao bạo tàn hung dữ
Bắn giết Người tu hành phá tan cửa Phật
Lửa từ bi… lửa đốt cháy bạo tàn
Những ngọn đuốc sống
Của chư Tăng Ni Phật tử đồng bào Tây Tạng
Không khuất phục trước cái ác
Không hề sợ bọn ác nhân
Không chùn chân trước làn tên mũi đạn
Vẫn Bi Trí Dũng đứng lên thắng tiến
Để thắp sáng
Để đánh thức lương tri lòng người
Và tinh thần Đấu Chiến Thắng Phật
Để bảo tồn màu xanh của thánh địa
Để Đức Phật muôn đời còn mãi trong tim
Trên đỉnh đồi tâm linh
Trên đỉnh cao Phật giáo LARUNG GAR
Sẽ bất diệt còn mãi đến ngàn sau
Himalaya ơi tuyết phủ giá băng
Vẫn nghe trên đỉnh vô ngần Phật Quang
Tiếng kinh như Hải Triều Âm
Vang trên thung lũng thiết tha cội nguồn
Thiêng liêng sắc đỏ nhiệm mầu
Vượt xa thế sự lối vào Lạt Ma
Nguyện cầu thánh địa LARUNG GAR
Từ bi dập tắt hận thù sân si.
Thích Huyền Lan
(Việt Nam tháng 07/2016)
Ý kiến bạn đọc
30/07/201611:12
Khách
Tôi viết lên đây một nỗi đau chung
Mái nhà thế giới giặc Tàu tàn phá
LARUNG GAR nơi dạy dổ đạo từ bi
Máu đã chảy trên đất người Tây Tạng
Đất nước Việt bao ngàn năm văn hiến
Từng nô lệ giặc Tàu đã bao lần
Quyết đứng lên đòi quyền làm người
Cũng bi hùng theo từng trang sữ
Giữ nước nhà thoát nạn tôi đòi
Không lẻ ngày nay dân Việt cúi đầu
Chấp nhận cường quyền thống trị dân ta
Trước nạn xâm chiếm bởi giặc Tàu
Hoàng Trường biển đảo ta đã mất
Tín ngưỡng không theo liền bôi nhọ
Cấm cửa tất cả mọi dân quyền
Đưa đất nước vào vòng đen tối
Kinh tế bị trị cho giặc Hán
Khai thác tài nguyên đất nước ta
Phá hũy môi trường dân nước Việt
Còn đâu sự sống thế hệ sau
Không lẻ dân ta quên Bi Trí Dũng
Của bao tiền nhân máu đã đổ
Giữ sự sống còn đất nước ta
Hãy lấy chữ Bi của đạo từ
Lấy theo chữ Trí tâm mở rộng
Mang theo chữ Dũng tâm quật cường
Đưa nước Việt thoát vòng đen tối
Của bầy tham vọng quyền cai trị


KN
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/09/2016(Xem: 12984)
Hồi xưa trong cánh rừng bên - Họa mi làm tổ ở trên cây đào- Hàng ngày chim hót ngọt ngào - Véo von ca tụng trăng sao đất trời
16/09/2016(Xem: 13219)
Kính dâng Thầy Nguyên Tạng trên đường hoằng pháp HK Vượt trùng dương Thầy hoằng dương Mỹ Quốc Mang pháp lành truyền bá chúng hữu duyên Mình một mình đi suốt cuộc hành trình Không quản ngại dù xa xăm vạn lý.
15/09/2016(Xem: 13260)
Dạt dào, vằng vặc, bao la, Mênh mông, bát ngát đó là Mẹ tôi! , Vầng trăng vằng vặc muôn đời, Dạt dào hơi ấm truyền lời bảo ban
13/09/2016(Xem: 19856)
Tứ sắc đêm ngày tới tới lui Miệt mài năm tháng mãi hên xui Con thơ nhỏ dại chờ trông mẹ Chồng đứng lặng người bóng chiếu soi
12/09/2016(Xem: 15565)
Con đường Mẹ chỉ con đi - Không êm nhụng lụa, không đầy cao sang- Tìm sao khó thấy bạc vàng- Chức danh quyền lực lại càng khói sương
12/09/2016(Xem: 15179)
Sanh tử tử sanh chẳng chút ngừng Tiếp diễn muôn đời mãi không ngưng Nhìn dòng nước chảy luôn bất tận Cùng gió mây trời bổng nhẹ tưng
12/09/2016(Xem: 13869)
Nắng mưa là chuyện bình thường Tu hành là chuyện của người quán sâu Nương theo hơi thở dài lâu Vào ra nhẹ thoát khổ sầu biến tan
11/09/2016(Xem: 12560)
Nơi vùng tịnh xá Kỳ Hoàn Gió trời nhẹ thổi, mây ngàn êm trôi Gốc cây cổ thụ trên đồi Sa Môn bốn vị cùng ngồi chuyện chơi Hỏi điều chi sướng tuyệt vời? Điều chi hạnh phúc theo người trần gian?
08/09/2016(Xem: 16195)
Hãy thứ tha cho đời bớt khổ Đừng thô lổ với kẻ ta thương Chớ vấn vương cho thêm gánh nặng Bao sân hận làm nát lòng ta.
07/09/2016(Xem: 31426)
Vào năm 2003 khi thảo Vạn Hữu Trường Ca được nửa chừng, bèn nghĩ có lẽ dừng lại để sau này sẽ tiếp để đi vào Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trước, và mọi thể dạng mang sắc thái tình tự, dân tộc, quê hương, nhân sinh, mọi ngõ ngách cuộc đời và nhân thế, các sự kiện diễn ra, nghe tiếng kêu đồng loại,... đã hơn 34 năm qua, dĩ nhiên là văn vần, còn văn xuôi thì ít bởi ít khả năng vốn liếng thiên tư. Đến nay đã gần 1,700 bài khác nhau (một ngàn bảy trăm). Hai tuần trước chợt nhớ Vạn Hữu Trường Ca còn dang dở, dành vài ngày đi nốt và hoàn tất.