Một Nỗi Đau Chung (thơ)

30/07/201619:07(Xem: 24957)
Một Nỗi Đau Chung (thơ)
MỘT NỖI ĐAU CHUNG
Moi-noi-dau-chung
 
Quê tôi nước Việt mến yêu
Giữa mùa mưa bão cũng nhiều đau thương
Biển đông sóng cuộn từng cơn
Hoàng Sa đâu thể tách rời Trường Sa…
Tôi viết lên đây!
Bài thơ trong nghẹn ngào nước mắt
Trong nức nở bi thương ai oán
Nói không thành lời
Ôi! Những chiếc áo đỏ màu LARUNG GAR thánh thiện
Những Tăng Ni Phật tử
Đã ngã xuống đất đỏ màu máu
Bởi những người lính đằng đằng sát khí
Những chiếc giày nhà binh tàn bạo giẫm đạp lên
Anh nhân danh ai?
Chị nhân danh ai?
Hỡi những người lính mất hết tình người
Các Anh các Chị sao bạo tàn hung dữ
Bắn giết Người tu hành phá tan cửa Phật
Lửa từ bi… lửa đốt cháy bạo tàn
Những ngọn đuốc sống
Của chư Tăng Ni Phật tử đồng bào Tây Tạng
Không khuất phục trước cái ác
Không hề sợ bọn ác nhân
Không chùn chân trước làn tên mũi đạn
Vẫn Bi Trí Dũng đứng lên thắng tiến
Để thắp sáng
Để đánh thức lương tri lòng người
Và tinh thần Đấu Chiến Thắng Phật
Để bảo tồn màu xanh của thánh địa
Để Đức Phật muôn đời còn mãi trong tim
Trên đỉnh đồi tâm linh
Trên đỉnh cao Phật giáo LARUNG GAR
Sẽ bất diệt còn mãi đến ngàn sau
Himalaya ơi tuyết phủ giá băng
Vẫn nghe trên đỉnh vô ngần Phật Quang
Tiếng kinh như Hải Triều Âm
Vang trên thung lũng thiết tha cội nguồn
Thiêng liêng sắc đỏ nhiệm mầu
Vượt xa thế sự lối vào Lạt Ma
Nguyện cầu thánh địa LARUNG GAR
Từ bi dập tắt hận thù sân si.
Thích Huyền Lan
(Việt Nam tháng 07/2016)
Ý kiến bạn đọc
30/07/201611:12
Khách
Tôi viết lên đây một nỗi đau chung
Mái nhà thế giới giặc Tàu tàn phá
LARUNG GAR nơi dạy dổ đạo từ bi
Máu đã chảy trên đất người Tây Tạng
Đất nước Việt bao ngàn năm văn hiến
Từng nô lệ giặc Tàu đã bao lần
Quyết đứng lên đòi quyền làm người
Cũng bi hùng theo từng trang sữ
Giữ nước nhà thoát nạn tôi đòi
Không lẻ ngày nay dân Việt cúi đầu
Chấp nhận cường quyền thống trị dân ta
Trước nạn xâm chiếm bởi giặc Tàu
Hoàng Trường biển đảo ta đã mất
Tín ngưỡng không theo liền bôi nhọ
Cấm cửa tất cả mọi dân quyền
Đưa đất nước vào vòng đen tối
Kinh tế bị trị cho giặc Hán
Khai thác tài nguyên đất nước ta
Phá hũy môi trường dân nước Việt
Còn đâu sự sống thế hệ sau
Không lẻ dân ta quên Bi Trí Dũng
Của bao tiền nhân máu đã đổ
Giữ sự sống còn đất nước ta
Hãy lấy chữ Bi của đạo từ
Lấy theo chữ Trí tâm mở rộng
Mang theo chữ Dũng tâm quật cường
Đưa nước Việt thoát vòng đen tối
Của bầy tham vọng quyền cai trị


KN
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2021(Xem: 10407)
Chuông ngân tiếng thấy vương tâm dạ Như nhủ ta buông xả giận hờn Đừng nên tính chuyện thiệt hơn Cho lòng thanh thản tâm hồn tịnh yên
03/02/2021(Xem: 12551)
Đón Tết năm nay thấy ...khác xưa , Bạn bè biền biệt ...vãng lai thưa Một mình cô quạnh ..gian nhà trống Ông Táo ngày mai .. vẫn phải đưa ! Xuống phố, ừ ..mua cam, mứt, quả Chuẩn bị tuần nữa cũng là vừa Hai chậu Vạn Thọ trước nhà ... Tết ! Xuân đến ... quan trọng nhất Giao Thừa.
03/02/2021(Xem: 14600)
Tùng xèng tùng xèng Chuông đồng hồ reng Giật mình tỉnh giấc Hăm ba tháng Chạp Mang gấp khẩu trang Kính tâu Ngọc Hoàng
03/02/2021(Xem: 38384)
Vừa qua nhóm ảnh Nhất Chi Mai thuộc tu viện Phước Hòa (Đồng Nai), được sự hướng dẫn của Thượng toạ Viện chủ đã đến Buôn Mê Thuột để quay những thước phim đầu tiên về nhạc sĩ Hằng Vang. Cùng với cố nhạc sĩ Lê Cao Phan, Bửu Bác... được xem như lớp tiền phong của dòng tân nhạc Phật giáo. Nhạc sĩ Hằng Vang tên thật là Nguyễn Đình Vang, sinh năm 1933 tại Huế. Trong hơn 60 năm sáng tác, ông có hàng trăm ca khúc về đề tài này, nổi bật nhất là ca khúc Ánh Đạo vàng (1958) đã thấm sâu vào lòng Phật tử suốt thời gian dài từ khi ra đời.
01/02/2021(Xem: 12569)
Hãy khéo luyện lòng mình luôn quảng đại Để những điều chướng ngại được dung thông Khổ đau buồn tức để chi trong lòng Sống tốt đẹp bằng trái tim rộng mở
01/02/2021(Xem: 14288)
Chữ “chùa” thường dễ khiến người ta liên tưởng đến những… chữ khác như kinh-kệ-chuông-mõ-sư-sãi…Xa hơn, có thể gợi nhớ đến chữ… thơ (vì, tu sĩ và thi sĩ vốn là bằng hữu, trong truyền t
01/02/2021(Xem: 17106)
Vào năm 1990, một nhà sư trẻ đến thị xã Lagi – Bình Thuận, dừng bước bên con suối Đó vắng vẻ, cảnh quan đơn sơ, mộc mạc, cách xa trung tâm Lagi. Con suối có cái tên hơi lạ, tên nguyên sơ là suối Đá do chảy qua nhiều tảng đá to, sau này khi người Quảng đến định cư, đọc chệch thành “suối Đó”. Vị sư trẻ dựng một thảo am bên cạnh con suối, cao hứng đặt tên thảo am là chùa Đây, tạo thành một cái tên hay hay và lạ mà du khách đến một lần không thể nào quên “suối Đó – chùa Đây”. Sau này, thảo am nhỏ được trùng tu dần thành một ngôi chùa trang nghiêm và tĩnh lặng với cái tên mang lại cho người ta cảm giác an nhiên tự tại khi nhắc đến như hôm nay – chùa Thanh Trang Lan Nhã.
01/02/2021(Xem: 18200)
Ngôi chùa nhỏ với không gian yên tĩnh nằm bên dòng suối Đó giáp ranh giữa xã Tân Phước và phường Tân An, thị xã La Gi có cái tên rất thanh vắng, tịch mịch “Thanh trang lan nhã” . Chùa do một vị Đại đức tuổi trung niên làm trụ trì, nhà sư Thích Tấn Tuệ. Sư Tấn Tuệ tên thật là Đinh Văn Thành (SN 1960), quê ở làng Duy Trinh, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Ông quy y từ lúc còn nhỏ được đào tạo học hành chu đáo, đi lại nhiều nơi nên kiến thức sâu rộng.
01/02/2021(Xem: 12181)
Không biết tự bao giờ, em đã đến giữa trần gian này, khiến cho mặt đất ngất say trong cơn rung động choáng váng. Em đến như suối mát giữa lòng sa mạc khô khốc, làm hồi sinh cho kẻ lữ hành cô độc, sống trườn qua cơn gió xoáy ác liệt giữa hư không. Em đến như đóa hồng ngát hương trong nắng sớm, như bông trang thùy mị, nhẹ vờn trong tha thiết âm thầm, như vầng trăng rằm lung linh trên hồ biếc, như giọt sương vi diệu tẩm ướt đượm nhuần lá cỏ, như mây trời bữa nọ, như dòng sông chở ráng đỏ hoàng hôn về gieo mộng mị bồng bềnh, đẫm hương tóc em trôi.
01/02/2021(Xem: 20670)
Nói thiệt lòng, tâm trạng của tôi mấy ngày qua vô cùng... bất ổn, tinh thần có chiều xuống dốc, phần vì "thử thể bất an", phần vì chuyện đời có nhiều đột biến vào năm cùng tháng tận, đã bình thản đương đầu đối chọi bằng các phương pháp tu niệm hành trì, giữ niềm tin vững chãi, liên tục ra vào các chốn già lam để lễ Phật bái Tăng, tác nghiệp thi văn... nên chế ngự được nhiều chướng duyên nghịch cảnh, nhưng nghiệp duyên quá khứ vẫn còn đầy dãy, vẫn đến đó, vẫy tay cười chào như chế giễu, thử thách...