(kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT. Thích Thắng Hoan)
Đời sống thanh nhàn cứ tự nhiên,
Đâu cần tìm hiểu đến nhân duyên,
Mong thành chánh quả nên tu đạo,
Thanh lọc thân tâm phải tọa thiền.
Muốn được leo lên bờ chánh giác,
Phải buông bỏ hết những ưu phiền.
Nguyện tu cho đến vô lượng kiếp,
Tự thắp đèn từ sáng chân nguyên.
Reutlingen, ngày 20-07-2016
Cung kính phụng họa bài thơ “Đời Tu Sĩ”
của Hòa Thượng Thích Thắng Hoan.
Trần Đan Hà
ĐỜI CƯ SĨ ( Kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT Thích Thắng Hoan)
Bình thường ta sống đạo tự nhiên Chẳng chút lao tâm hướng ngoại duyên Nguyện giữ niềm vui trong ánh đạo Hương thơm nhẹ thoáng nét hương thiền Nắng mai chim hót bên bờ giác Liễu ngộ chân thường bước an nhiên Thế cuộc xoay vần không vướng bận Vô tu vô chứng nói chi thiền .
Dallas , ngày 20-07-2016 Tánh Thiện
ĐỜI CƯ SĨ
(kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT. Thích Thắng Hoan)
Bước vào nẽo Đạo tự an nhiên
Tắm Pháp hành trì thuận nhân duyên
Ngũ Giới giữ gìn cho miên mật
Tam Quy nương tựa hết đảo điên
Tụng đọc Chân Kinh suy thâm nghĩa
Nghiêm trì Thập Chú lắng tâm phiền
Bồ Đề triển nở nhờ ươm bón
Đạo Đời hoà quyện thật uyên nguyên
Houston, Texas 20-7-2016
Quảng An
ĐỜI CƯ SĨ
(kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT. Thích Thắng Hoan)
Xem trong lịch sử loài người, trong văn chương, ca dao tục ngữ, truyện cỗ nhân gian… cũng như trong đời sống hang ngày trong xả hội, chúng ta nhận thấy có rất nhiều tấm gương của những người con hiếu thảo nuôi dưỡng thương yêu tôn kính cha mẹ tận tình, được mọi người ngợi khen tán thưởng, xứng đáng làm gương tốt về đạo đức luân lý cho muôn đời noi theo. Báo đáp được công ơn dưỡng dục của ông bà cha mẹ, làm cho gia đình yên vui, giòng họ hiển vinh…
Tháng năm ngày lễ Mẹ
Tháng sáu ngày lễ Cha.
Niềm yêu thương chan hòa
Mẹ Cha, Ôi cao cả !
Đã cho con tất cả
Từ sơ sinh đến già,
Dòng sữa mẹ đậm đà
Cha công lao vất vả,
Nắng hồng rực rỡ trời mây
Chim muông ríu rít, cỏ cây rộn ràng
Hào quang chói lọi ánh vàng
Theo chân Đức Phật lên đàng sáng nay
Ngài đi khất thực trong ngày
Tìm cơ giáo hóa ai đây lầm đường.
Cõi thơ của Thầy Tuệ Sỹ mênh mông bát ngát. Cao thì bay vút từng không. Sâu thì hun hút hố thẳm. Biết đâu mà dò để gọi là theo!
Với người viết bài này, có lẽ là ngồi bệt xuống đất nhìn trừng trừng vào mấy dấu lặng trên “Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm” của Thầy để mà nghe, có thể chỉ như là “vịt nghe sấm,” nhưng, may ra còn nghe được vài khoảng lặng vô thanh đâu đó, sau những cung bậc du dương siêu thoát.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.