(kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT. Thích Thắng Hoan)
Đời sống thanh nhàn cứ tự nhiên,
Đâu cần tìm hiểu đến nhân duyên,
Mong thành chánh quả nên tu đạo,
Thanh lọc thân tâm phải tọa thiền.
Muốn được leo lên bờ chánh giác,
Phải buông bỏ hết những ưu phiền.
Nguyện tu cho đến vô lượng kiếp,
Tự thắp đèn từ sáng chân nguyên.
Reutlingen, ngày 20-07-2016
Cung kính phụng họa bài thơ “Đời Tu Sĩ”
của Hòa Thượng Thích Thắng Hoan.
Trần Đan Hà
ĐỜI CƯ SĨ ( Kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT Thích Thắng Hoan)
Bình thường ta sống đạo tự nhiên Chẳng chút lao tâm hướng ngoại duyên Nguyện giữ niềm vui trong ánh đạo Hương thơm nhẹ thoáng nét hương thiền Nắng mai chim hót bên bờ giác Liễu ngộ chân thường bước an nhiên Thế cuộc xoay vần không vướng bận Vô tu vô chứng nói chi thiền .
Dallas , ngày 20-07-2016 Tánh Thiện
ĐỜI CƯ SĨ
(kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT. Thích Thắng Hoan)
Bước vào nẽo Đạo tự an nhiên
Tắm Pháp hành trì thuận nhân duyên
Ngũ Giới giữ gìn cho miên mật
Tam Quy nương tựa hết đảo điên
Tụng đọc Chân Kinh suy thâm nghĩa
Nghiêm trì Thập Chú lắng tâm phiền
Bồ Đề triển nở nhờ ươm bón
Đạo Đời hoà quyện thật uyên nguyên
Houston, Texas 20-7-2016
Quảng An
ĐỜI CƯ SĨ
(kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT. Thích Thắng Hoan)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám
Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
Năm xưa ở nơi này,
Đại chúng hội về đây,
Lạc thành và Đại hội,
Bốn chúng thật đủ đầy.
Rồi cũng hai năm trước,
Ghé thăm trước khi về,
Mọi chuyện còn dang dỡ,
Tuy nhiên cũng Ô-kê.
Đêm mơ tôi hái được trăng
Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe
Mang trăng trên áo tôi về
Ghim nơi áo trắng miền quê học trò
Chập chờn bừng mắt giữa mơ
Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.