Tự Tại Đến Đi (thơ)

19/07/201608:37(Xem: 13904)
Tự Tại Đến Đi (thơ)

thichnguyenkimTỰ TẠI ĐẾN ĐI

 Kính bạch Sư Phụ Nguyên Tạng, Thầy Nguyên Kim con yếu rồi, Bác Sĩ ở nhà thương cho về. Hiện Thầy đang nằm dưỡng ở Chùa Cổ Lâm, Seattle thuộc Bang Washington. Con thường ngâm thơ Sư Phụ Nguyên Kim, con và Tâm Nhiên gởi thơ đăng ở Tập San CÕI VỀ CÒN ĐÓ mà Thầy Nguyên Kim hợp tác với Thầy Phước Thắng ở Đà Lạt ấn hành hàng năm một Tập San. Y Chỉ Sư con: Ôn HT Thích Toàn Châu ở Pháp Hạnh Tùng Lâm Thủ Đức VN là tình huynh đệ trong Đạo với Thầy Nguyên Kim và Thầy cũng hổ trợ tịnh tài về Pháp Hạnh. Nay Sư Phụ Nguyên Kim tuổi lớn, sức khoẻ yếu, con lại ở xa nên chỉ xin dâng lời thơ cảm tác và nhờ chư PT săn sóc Thầy ở Chùa đọc Bài Thơ dâng Sư Phụ Nguyên Kim - Tâm Không  



Mấy mươi năm ở chốn Ta Bà
Sự nghiệp tu hành độ gần xa
Nương theo phương tiện mà dẫn chúng
Tịnh hoá thân tâm niệm Di Đà   ( Pháp môn Tịnh Độ )
 
Nguyên Kim với Pháp hiệu Tâm Không
Theo bước Như Lai an lạc lòng
Tuỳ duyên bất biến là Bản Thể
Hiện tượng sanh diệt lẽ tương thông
 
Rời Mê liền Giác là vãng sanh
Bờ bến an vui trọn phước lành
Nhẹ buông chấp mắc lòng thanh thoát
Ta Bà Tinh Độ chẳng lằn ranh
 
Phật dạy lời Kinh đầy Chân Lý
Hữu hình hữu hoại lẽ vô thường
Thân Tứ Đại đến thời hoại diệt
Bản hoài Nguyện Lực mãi tư lương.   ( Tu Hành độ tha )
Nam Mô A Di Đà Phật.
 

PT Quảng An Houston, Tx
Quảng An được Phật tử Minh Thuần cho hay Thầy Nguyên Kim - Tâm Không đã về lại Chùa từ Bệnh Viện và được chư vị chăm lo sức khoẻ. QA cảm tác bài Thơ “Đến Đi Tự Tại” dâng cúng dường Thầy Nguyên Kim đang nằm dưỡng bệnh ở Chùa Cổ Lâm, Bang WA, Seattle.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2017(Xem: 18263)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 12418)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 10594)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 10895)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 15568)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13158)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 12921)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 12105)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.
30/01/2017(Xem: 13843)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
27/01/2017(Xem: 13402)
Cha mẹ sinh ra, Thầy giáo dưỡng Biết về đâu không có ơn Thầy Đời bồng bềnh như những áng mây Trôi dạt mãi không nơi dừng lại