Phiêu (thơ ca)

18/07/201619:27(Xem: 13224)
Phiêu (thơ ca)

Phiêu

 Phieu

Ngón xương ve vuốt phím đàn
Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên
Nhạc buồn réo rắt gọi tên
Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
Du dương rung khúc chạnh lòng
Xót xa ngấu nghiến, bâng khuâng nhíu mày
Rồi cùng tất bật ngón tay
Xả buông vương vấn, chuyển xoay dật dờ
Hoan ca thảng thốt bất ngờ
Véo von chấp chới một giờ si mê
Lạ lùng dĩ vãng ngồi nghe
Đàn vang già cỗi tiếng rè hồi sinh
Tam thiên gói ghém một mình
Phiêu bồng phiêu hốt phiêu linh tôi đàn.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/07/2011(Xem: 15405)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 15225)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 14527)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 15697)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 17085)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 15597)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 18663)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 15964)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)
21/07/2011(Xem: 17892)
Tuy lớn lên trong gia đình Công Giáo, nhưng ‘nhà Chúa’ và ‘nhà Chùa’ không xa nhau và không tách biệt đối với tôi từ thưở nhỏ. Ở xóm tôi, thuộc huyện Gò Công, tỉnh Tiền Giang, nhà Chúa chỉ cách nhà Chùa có năm phút đi bộ. Chuông công phu và chuông nhà thờ ngân vang cả vùng, gửi qua bao tầng không gian những thông điệp hòa bình và tin yêu giữa một xã hội túng bấn cả hai.