Thân Cây Mọc Nghiêng (thơ)

29/06/201619:48(Xem: 17117)
Thân Cây Mọc Nghiêng (thơ)

THÂN CÂY

MỌC NGHIÊNG

tantre7 

Con người trên cõi dương gian

Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong

Khi đời này chấm dứt xong

Thảy đều ước muốn về trong đất lành

Nơi sạch sẽ, miền tịnh thanh

Khắp vùng cực lạc, an bình mãi thôi.

Có người hỏi đức Như Lai:

"Lòng con luôn mãi hướng nơi đất lành

Hướng về 'tịnh thổ' tâm thành

Mong sau khi chết vãng sanh chốn này

Nhưng con e ngại lắm thay

Gặp khi đột ngột lìa ngay cõi đời

Làm sao niệm Phật kịp thời

Tâm đâu kịp hướng về nơi mong chờ

Lìa dương gian quá bất ngờ

Chẳng còn biết sẽ vật vờ về đâu?"

*

Phật nghe xong, khẽ gật đầu:

"Các con chớ có lo âu làm gì

Để ta kể chuyện cho nghe

Chuyện cây thông nọ bên lề rừng xanh.

Cây sinh ra, lớn lên nhanh

Nhưng không mọc thẳng, thân hình lại nghiêng

Mọc nghiêng qua mãi một bên

Có khuynh hướng ngả về miền phía Đông,

Một ngày trời nổi cơn giông

Nếu mà sét đánh cây thông đổ nhào

Cây này sẽ đổ hướng nào?"

Mọi người đều nói đổ vào hướng Đông.

Mỉm cười Phật dạy ung dung:

"Con người cũng giống cây thông vô ngần

Chúng sinh khi sống thành tâm

Hướng về cửa Phật nguyện thầm thiết tha

Hướng về 'tịnh thổ' thăng hoa

Thì khi mãn nghiệp lìa xa cõi trần

Dù bất chợt cũng an tâm

Sẽ đi về hướng mình thầm ước mơ

Tây phương cực lạc đón chờ!"

 

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

(phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/08/2016(Xem: 19852)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 13523)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 20183)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17909)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 16559)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-
06/08/2016(Xem: 14442)
Thuở ấy- Mẹ còn tươi khoẻ lắm- Bước đầy theo nắng mới ngày lên- Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm- Tóc lộng chiều xuân sóng bập bềnh.
06/08/2016(Xem: 15224)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc - Như biết được kiếp người khổ đau- Lớn lên theo bốn mùa thay đổi- Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
06/08/2016(Xem: 13458)
Tiều phu vác búa hàng ngày- Leo lên trên núi đốn cây, chặt cành- Về làm củi, bán loanh quanh- Sống đời chất phác, hiền lành, đơn sơ
06/08/2016(Xem: 18225)
Thuở xưa có một nhà buôn- Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi- Nổi trôi buôn bán khắp nơi- Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh.
06/08/2016(Xem: 17328)
Rằm tháng Bảy mùa Vu Lan thắng hội - Nhớ ngày xưa được theo Mẹ đến chùa- Và đón nhận một bông hồng hiếu hạnh- Dâng niềm vui xuyên suốt tuổi bé thơ