Thân Cây Mọc Nghiêng (thơ)

29/06/201619:48(Xem: 15791)
Thân Cây Mọc Nghiêng (thơ)

THÂN CÂY

MỌC NGHIÊNG

tantre7 

Con người trên cõi dương gian

Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong

Khi đời này chấm dứt xong

Thảy đều ước muốn về trong đất lành

Nơi sạch sẽ, miền tịnh thanh

Khắp vùng cực lạc, an bình mãi thôi.

Có người hỏi đức Như Lai:

"Lòng con luôn mãi hướng nơi đất lành

Hướng về 'tịnh thổ' tâm thành

Mong sau khi chết vãng sanh chốn này

Nhưng con e ngại lắm thay

Gặp khi đột ngột lìa ngay cõi đời

Làm sao niệm Phật kịp thời

Tâm đâu kịp hướng về nơi mong chờ

Lìa dương gian quá bất ngờ

Chẳng còn biết sẽ vật vờ về đâu?"

*

Phật nghe xong, khẽ gật đầu:

"Các con chớ có lo âu làm gì

Để ta kể chuyện cho nghe

Chuyện cây thông nọ bên lề rừng xanh.

Cây sinh ra, lớn lên nhanh

Nhưng không mọc thẳng, thân hình lại nghiêng

Mọc nghiêng qua mãi một bên

Có khuynh hướng ngả về miền phía Đông,

Một ngày trời nổi cơn giông

Nếu mà sét đánh cây thông đổ nhào

Cây này sẽ đổ hướng nào?"

Mọi người đều nói đổ vào hướng Đông.

Mỉm cười Phật dạy ung dung:

"Con người cũng giống cây thông vô ngần

Chúng sinh khi sống thành tâm

Hướng về cửa Phật nguyện thầm thiết tha

Hướng về 'tịnh thổ' thăng hoa

Thì khi mãn nghiệp lìa xa cõi trần

Dù bất chợt cũng an tâm

Sẽ đi về hướng mình thầm ước mơ

Tây phương cực lạc đón chờ!"

 

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

(phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/01/2017(Xem: 13594)
Đèn tâm thắp sáng xoá vô minh Mắt tuệ mở toang chuyển vọng tình Xót kẻ bỏ "Chân", rong bắt bóng Thương người quên "Thể", ruỗi theo thanh Chân tâm trực nhận, lìa điên đảo Bản thể thường hay, bặt tử sinh Vạn nẻo đi về ngời Bát Nhã Hoa ngàn cỏ nội lắng nghe kinh...!
18/01/2017(Xem: 13392)
Lối về tĩnh thức thảnh thơi Có bông Huệ nở bên đồi trắng Hoa ...
17/01/2017(Xem: 16362)
Xuân xưa Gạch sân đỏ, xác pháo hồng- Tươi xanh hoa lá giàn bông giấy già - Tuổi thần tiên vẫn chưa xa - Hồn nhiên áo mới, nếp nhà an vui.
17/01/2017(Xem: 13213)
Một thương em tập ngồi thiền Chuyên cần tỉnh tọa dáng hiền…nữ tu Hai thương em tuổi chớm thu Bước đi tha thước ôn nhu nhẹ nhàng Ba thương em nói dịu dàng Thiết tha từ ái vững vàng niềm tin Bốn thương em nét cười xinh Nụ cười hỷ xã đốt tình si mê
17/01/2017(Xem: 13596)
Trong hơi thở vào ra luôn quán chiếu Ta vẫn mang ơn nặng của đất trời Cấp cho ta không khí ở muôn nơi Dinh dưỡng tốt bảo toàn cho cuộc sống
16/01/2017(Xem: 17459)
Sự vĩ đại chẳng là thành Vạn Lý Cũng chẳng là được thành tiếng đại gia Khi tâm ta còn chưa rõ nhận ra Viên ngọc báu luôn nằm trong túi áo . Bao kiếp qua ta chạy đôn chạy đáo Chỉ thả mồi bắt bóng dưới ánh trăng Chẳng phút giây hạnh phúc thấm sâu vào Khi vỡ mộng thì mái đầu đã bạc .
15/01/2017(Xem: 13293)
Từ vô tận ta tìm về tĩnh thức Bao thăng trầm còn nỗi nhớ niềm thương Trong vô niệm ta loay hoay tìm kiếm Còn gì không hay một nỗi tàn phai.
15/01/2017(Xem: 17077)
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương, Ngày qua hưởng lộc phải am tường. Sinh linh thế mạng đau xương cốt, Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương. Thấy được trần gian luôn quán chiếu, Lần tìm chân lý mãi noi gương. Tục thanh xen lẫn vun bi trí, Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
14/01/2017(Xem: 21574)
Thi tập “Hồi Ức” Lược Sử Kim Sơn Phật Học Ni Trường của nhà thơ Viên Huệ Dương Chiêu Anh, là thành viên trong mảng thơ Thiền thi đạo lý thuộc thơ chay. Thơ chay do không có đồ nhắm nháp, không có ma men đối ẩm lúc ngâm vịnh, xuớng họa. Như lời tâm bút của thi nhân: “Làm thơ là thú vui riêng, chỉ giới hạn trong gia đình và những bạn bè thân thuộc, mà không gia nhập vào những thi tao đàn nào cả”. Dù vậy, nhà thơ nữ nầy mãi liên tục sáng tác tới nay (2015) một lượng thơ khá dồi dào, đang còn trong bản thảo gồm những tập như:
13/01/2017(Xem: 12559)
Tâm như một bức tranh Vẽ lên cuộc đời mình Vui buồn đời trăm nhánh Quyện nhau như bóng hình.