Thân Cây Mọc Nghiêng (thơ)

29/06/201619:48(Xem: 16984)
Thân Cây Mọc Nghiêng (thơ)

THÂN CÂY

MỌC NGHIÊNG

tantre7 

Con người trên cõi dương gian

Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong

Khi đời này chấm dứt xong

Thảy đều ước muốn về trong đất lành

Nơi sạch sẽ, miền tịnh thanh

Khắp vùng cực lạc, an bình mãi thôi.

Có người hỏi đức Như Lai:

"Lòng con luôn mãi hướng nơi đất lành

Hướng về 'tịnh thổ' tâm thành

Mong sau khi chết vãng sanh chốn này

Nhưng con e ngại lắm thay

Gặp khi đột ngột lìa ngay cõi đời

Làm sao niệm Phật kịp thời

Tâm đâu kịp hướng về nơi mong chờ

Lìa dương gian quá bất ngờ

Chẳng còn biết sẽ vật vờ về đâu?"

*

Phật nghe xong, khẽ gật đầu:

"Các con chớ có lo âu làm gì

Để ta kể chuyện cho nghe

Chuyện cây thông nọ bên lề rừng xanh.

Cây sinh ra, lớn lên nhanh

Nhưng không mọc thẳng, thân hình lại nghiêng

Mọc nghiêng qua mãi một bên

Có khuynh hướng ngả về miền phía Đông,

Một ngày trời nổi cơn giông

Nếu mà sét đánh cây thông đổ nhào

Cây này sẽ đổ hướng nào?"

Mọi người đều nói đổ vào hướng Đông.

Mỉm cười Phật dạy ung dung:

"Con người cũng giống cây thông vô ngần

Chúng sinh khi sống thành tâm

Hướng về cửa Phật nguyện thầm thiết tha

Hướng về 'tịnh thổ' thăng hoa

Thì khi mãn nghiệp lìa xa cõi trần

Dù bất chợt cũng an tâm

Sẽ đi về hướng mình thầm ước mơ

Tây phương cực lạc đón chờ!"

 

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

(phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/10/2020(Xem: 12968)
Từ lâu tôi đã được nghe rằng:”một người được sống trên một quốc gia nào đó trên nửa đời người thì nơi ấy gọi là quê hương”. Trước thì 60 năm cuộc đời ngày nay có thể lên đến 80 nhưng nếu lấy trung bình 70 năm thôi... thì nước Úc và Việt Nam đối với tôi đều là quê hương cả.
26/10/2020(Xem: 16889)
Kính dâng Thầy bài thơ về Mẹ và kính chúc Thầy thật sớm có ngày về thăm Cụ Bà Tâm Thái như ước nguyện. “Mẹ là Phật, là Phật hằng hữu Cho cuộc đời con mãi thắm tươi“ Lời ca tha thiết vọng tim người Như nước nguồn chảy hoài vô tận
25/10/2020(Xem: 11325)
Dù đôi lần bị xem thường như hạt cát! Vẫn tự tin giá trị thực của mình, Đặc biệt, duy nhất sống giữa hành tinh. Bản chất thiện lương có tên trong vũ trụ!
23/10/2020(Xem: 8884)
Tại vương quốc Kô Sa La, Thuở xưa là một quốc gia hùng cường, Ba Tư Nặc là quốc vương Khắp trong nước Ấn bốn phương vui vầy,
23/10/2020(Xem: 11201)
Ngày xưa có kẻ tử tù Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo Xua hai voi dữ hiểm nghèo
23/10/2020(Xem: 12019)
Ngày xưa ở nước Trung Hoa Có hai người bạn rất là thân nhau Một người tài nghệ hàng đầu Chơi đàn điêu luyện ai đâu sánh cùng,
23/10/2020(Xem: 10835)
Kính dâng Thầy bài thơ cảm tác khi học về Tổ Quy Sơn và khi nghe bài nhạc “Đời cho Ta Thế “ trong thiền ca âm nhạc Bài pháp thoại Tổ Quy Son còn nhớ! Quy tắc "Ba Không" giữ mãi trong lòng, Không NHỚ, không NGHĨ, không QUÊN có chút thông, Hôm nay lại nghe nhạc " ĐỜI CHO TA THẾ"
23/10/2020(Xem: 17839)
Một miếng khi đói giữa cơn lụt lũ, Gửi ngàn, chục ngàn bánh tét bánh chưng. Tấm lòng vàng chất phát tuy chỉ tượng trưng, San sẻ chút tình nhân ái... hồn dân tộc!
19/10/2020(Xem: 11102)
Đạo dạy “Sống là thuận thiên lập mệnh” Melbourne vừa nới rộng khoảng đường xa, Thì nghe tin lụt sạt lở chốn quê nhà, Bao thương cảm chợt tuôn dòng lệ nóng!
18/10/2020(Xem: 12079)
Chiều tà bên hiên vắng Ôm đàn nghe mưa rơi Ngu ngơ tìm tia nắng Nốt trầm gọi tiếng ơi...