Ném Sỏi Xuống Giếng (thơ)

14/06/201620:07(Xem: 13457)
Ném Sỏi Xuống Giếng (thơ)

NÉM SỎI

XUỐNG GIẾNG

 gieng-lang1423792927

Phật và đệ tử một ngày

Thong dong tản bộ cạnh ngay cánh đồng

Chợt đâu thấy một đám đông

Quây quần làm lễ vô cùng nghiêm trang

Tiễn đưa một kẻ họ hàng

Mới vừa tạ thế trong làng tuần qua.

Bà con thương tiếc xót xa

Mời nhiều tu sĩ về nhà tụng kinh,

Ra đồng làm lễ linh đình

Mong người quá cố vãng sinh an lành.

Thân nhân cầu khẩn tâm thành

Mong cho siêu thoát vong linh người nhà

Tây phương cực lạc chóng qua,

Tiếng kinh cầu nguyện vang xa trên đồng.

Có người thắc mắc trong lòng

Cúi xin hỏi Phật, cầu mong tỏ tường:

"Thưa Thế Tôn, theo lệ thường

Đọc kinh khi có người thương qua đời

Để mong siêu độ cho người

Đưa phần hồn họ lên nơi Niết Bàn

Mong họ giải thoát dễ dàng

Chẳng hay tác dụng có mang lại gì?"

*

Phật cười, dáng điệu từ bi

Dắt đoàn đệ tử cùng đi băng đồng

Tới ven bờ giếng nước trong

Ngài cầm hòn sỏi ném lòng giếng sâu

Sỏi kia chìm xuống thật mau

Ngài truyền đệ tử cùng nhau quây quần

Đứng quanh miệng giếng thật gần

Phật bèn hỏi: "Nếu thành tâm nguyện cầu

Kinh vãng sinh đọc dài lâu

Sỏi kia có nổi lên mau không nào?"

Cả đoàn đệ tử xôn xao

Ngạc nhiên tự hỏi chuyện sao lạ kỳ

Cùng thưa: "Kính đức Từ Bi

Trên đời đâu có kinh gì giúp ta

Dù tâm thành, dù thiết tha

Dạt dào chú nguyện, chan hòa lòng tin

Đem kinh kệ tụng liên miên

Chẳng làm cho sỏi nổi lên được nào!"

*

Nghiêm trang Phật dạy: "Đúng sao!

Ai khi sống chẳng hướng vào cõi trên

Nơi cực lạc, chốn bình yên

Nơi vùng thanh tịnh, nơi miền sạch trong

Thì khi chết thật khó lòng

Dùng lời kinh kệ mà mong giúp mình

Đưa về 'tịnh thổ' an bình,

Phải nên nhắc nhở chúng sinh xa gần

Kệ kinh chỉ giúp một phần

Chính mình phải giúp bản thân của mình

Khi còn sống phải tu hành

Trái tim hướng nẻo đất lành đừng quên,

Bản thân mình chớ nhận chìm

Xuống lòng nước thẳm, xuống miền giếng sâu

Gắng công tu tập đạo mầu

Giữ tâm cho kỹ trước sau nhiệt tình

Mới mong có phước vãng sinh

Vào miền 'tịnh thổ' đất lành cực vui!"

 

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

(phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/11/2014(Xem: 15800)
Cùng cầu nguyện tịnh tâm truyền năng lượng Gởi yêu thương đến Hòa Thượng làng Mai Cho thân tâm thoát khỏi mọi bệnh tai Mau bình phục tiếp giúp đời bớt khổ Cuộc đời Thầy cũng khá nhiều giống tố Phải tha phương hoằng pháp độ nhân sinh Được đề nghị hưởng giải thưởng hòa bình (1)
20/11/2014(Xem: 16090)
Ân giáo dưỡng muôn đời ghi nhớ mãi Nghĩa ân sư muôn kiếp khó đáp đền Xác thân nầy do cha mẹ tạo nên Nhưng tri thức là nhờ ơn xã hội Không nhớ ơn đền đáp là mang tội Sống gần bên nhưng vẫn mãi xa nhau Trọng tứ ân mới hưởng được nhiệm mầu
16/11/2014(Xem: 18957)
Đi tìm nẻo về của ý Phước lành gặp đấng từ bi Vạch hướng trọn chân thiện mỹ Môi hồng thơm nụ mỉm chi.
15/11/2014(Xem: 22124)
Bóng dáng tiền trần con đã gặp Hình ảnh thầy trong nắng ngọt mưa sa Con không thấy mặt trời chợp tắt Hạt sỏi nào, ngọn lá nào vẫn thuyết Pháp Hoa.
12/11/2014(Xem: 16906)
Đời tui đau khổ nhiều rồi. Nay vui một tí thì ngồi hát ca. Quanh năm ở cỏi Ta Bà. Đi lên đi xuống rất là mõi chân.
12/11/2014(Xem: 26050)
Ta ngỡ hồn ta những miếu đền Từ trong vạn cổ kiếp không tên Vẳng nghe như tiếng ngàn xưa gọi Tâm thức trở mình sau lãng quên.
11/11/2014(Xem: 16053)
Bụi giang hồ xao xác qua Giữa tam thế mộng ta bà huyễn hư Trôi lăn nghìn kiếp mịt mù Bỗng đêm nay hiện thiên thu sững sờ
10/11/2014(Xem: 21015)
Xót trăm nỗi mẹ quê vất vã Suốt một đời tất tả ngược xuôi. Bài thơ dâng mẹ nghẹn lời Xốn xang tấc dạ bồi hồi xuyến xao.
10/11/2014(Xem: 16030)
Thầy là thầy giáo, tôi tu sĩ Hai kẻ cùng đi một hướng về Áo trắng, y vàng chung lối mộng Bên trời sương tuyết trắng hoa lê.
08/11/2014(Xem: 17625)
Bềnh bồng trong những sát-na Ta luân hồi khắp hằng hà phút giây Dẫu là một niệm hôm nay Sẽ mang thông điệp cho ngày hôm sau