Phước (thơ)

13/06/201604:34(Xem: 18216)
Phước (thơ)

chu phuoc

Phước


Tường Vân


Muốn có phước thì tự mình phải tạo
Từ việc làm đến lời nói hiền lương
Trong thâm tâm không thủ đoạn so lường
Mỗi hành động phải chánh chơn ngay thẳng
 
Trong cuộc sống không có gì chắc chắn
Đời vô thường có gì mãi của ta?
Ai cần gì thì cứ mãi cho ra
Đừng sợ hết những thứ đồ giả tạm
 
Nếu có sợ nên sợ không chất xám
Không nghĩa nhân không đạo đức tình người
Thiếu lương tâm làm thiên hạ chê cười
Đó mới đáng là điều cần phải sợ
 
Nếu ai hiểu cuộc đời là tạm bợ
Chết mang theo chỉ có tội phước thôi
Ngay bây giờ đừng ảo tưởng xa xôi
Lo làm phước để yên vui hiện tại
 
Phước dư lại nó sẽ theo ta mãi
Không một ai có thể cướp của mình
Phải siêng năng làm cho phước phát sinh
Đừng sống ác đừng tự làm tổn phước!
 
Người có phước mọi ước mơ đều được
Giữa cuộc đời dễ thành tựu công danh
Vừa giàu sang vừa xuất chúng thạnh hành
Nếu có đức lại càng thêm hạnh phúc
 
Đủ phước đức mọi người luôn kính phục
Từ gia đình đến xã hội ấm êm
Sống hiền từ gieo tạo phước nhiều thêm
Thì sẽ được an lạc trong mỗi lúc.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/10/2010(Xem: 17269)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 13823)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 15122)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 10623)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 16903)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 22090)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
25/09/2010(Xem: 12695)
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá Thu đến nơi nơi động tiếng huyền
20/09/2010(Xem: 12200)
Tôi về Phước Tích đêm nay Hôn trăng gỗ quí nghe đầy tiếng chim
19/09/2010(Xem: 15021)
Gót tu sĩ bốn phương trời rảo bước Cõi Ta bà, đâu chẳng phải nhà ta Một mình đi với bình bát ca sa, Đói xin ăn, dưới gốc cây nằm ngủ Mùi phú quý mặc tình ai hưởng thú, Bả vinh hoa ta nào có xá gì; Chỉ một lòng cho trọn đạo từ bi Diệt phiền não cõi lòng thường thanh tịnh...
19/09/2010(Xem: 12565)
Sàng tiền minh nguyệt quang Nghi thị địa thượng sương Cử đầu vọng minh nguyệt Đê đầu tư cố hương