Phước (thơ)

13/06/201604:34(Xem: 18273)
Phước (thơ)

chu phuoc

Phước


Tường Vân


Muốn có phước thì tự mình phải tạo
Từ việc làm đến lời nói hiền lương
Trong thâm tâm không thủ đoạn so lường
Mỗi hành động phải chánh chơn ngay thẳng
 
Trong cuộc sống không có gì chắc chắn
Đời vô thường có gì mãi của ta?
Ai cần gì thì cứ mãi cho ra
Đừng sợ hết những thứ đồ giả tạm
 
Nếu có sợ nên sợ không chất xám
Không nghĩa nhân không đạo đức tình người
Thiếu lương tâm làm thiên hạ chê cười
Đó mới đáng là điều cần phải sợ
 
Nếu ai hiểu cuộc đời là tạm bợ
Chết mang theo chỉ có tội phước thôi
Ngay bây giờ đừng ảo tưởng xa xôi
Lo làm phước để yên vui hiện tại
 
Phước dư lại nó sẽ theo ta mãi
Không một ai có thể cướp của mình
Phải siêng năng làm cho phước phát sinh
Đừng sống ác đừng tự làm tổn phước!
 
Người có phước mọi ước mơ đều được
Giữa cuộc đời dễ thành tựu công danh
Vừa giàu sang vừa xuất chúng thạnh hành
Nếu có đức lại càng thêm hạnh phúc
 
Đủ phước đức mọi người luôn kính phục
Từ gia đình đến xã hội ấm êm
Sống hiền từ gieo tạo phước nhiều thêm
Thì sẽ được an lạc trong mỗi lúc.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/12/2010(Xem: 12833)
Phật từ đất mẹ bước ra cảo thơm vô lượng châu sa rạng ngời
11/12/2010(Xem: 14787)
mừng vui ngày báo hiếu hoa cài trái tim xuân
10/12/2010(Xem: 12521)
Bước vào hoa sen (thơ)
10/12/2010(Xem: 13934)
Qua Chùa Hải Đức (thơ)
10/12/2010(Xem: 12763)
Tinh thần đạo vị (thơ)
10/12/2010(Xem: 16556)
Sắc Vàng Giờ Ngọ (thơ)
10/12/2010(Xem: 13226)
Thượng Tọa Chơn Đế (thơ)
09/12/2010(Xem: 13721)
Hoa Sứ sân Chùa (thơ)
09/12/2010(Xem: 13901)
Vết xe Lục Tự (thơ)
09/12/2010(Xem: 12256)
Thân nghiệp cành xanh (thơ)