Phước (thơ)

13/06/201604:34(Xem: 18472)
Phước (thơ)

chu phuoc

Phước


Tường Vân


Muốn có phước thì tự mình phải tạo
Từ việc làm đến lời nói hiền lương
Trong thâm tâm không thủ đoạn so lường
Mỗi hành động phải chánh chơn ngay thẳng
 
Trong cuộc sống không có gì chắc chắn
Đời vô thường có gì mãi của ta?
Ai cần gì thì cứ mãi cho ra
Đừng sợ hết những thứ đồ giả tạm
 
Nếu có sợ nên sợ không chất xám
Không nghĩa nhân không đạo đức tình người
Thiếu lương tâm làm thiên hạ chê cười
Đó mới đáng là điều cần phải sợ
 
Nếu ai hiểu cuộc đời là tạm bợ
Chết mang theo chỉ có tội phước thôi
Ngay bây giờ đừng ảo tưởng xa xôi
Lo làm phước để yên vui hiện tại
 
Phước dư lại nó sẽ theo ta mãi
Không một ai có thể cướp của mình
Phải siêng năng làm cho phước phát sinh
Đừng sống ác đừng tự làm tổn phước!
 
Người có phước mọi ước mơ đều được
Giữa cuộc đời dễ thành tựu công danh
Vừa giàu sang vừa xuất chúng thạnh hành
Nếu có đức lại càng thêm hạnh phúc
 
Đủ phước đức mọi người luôn kính phục
Từ gia đình đến xã hội ấm êm
Sống hiền từ gieo tạo phước nhiều thêm
Thì sẽ được an lạc trong mỗi lúc.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/06/2014(Xem: 16109)
Có đôi lúc ta cần nên thận trọng Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. Khộng lệ thuộc trước những lời hư vọng, Chẳng coi thường bao góp ý công minh..
16/06/2014(Xem: 48354)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
16/06/2014(Xem: 14210)
Chia xẻ cùng nhau một miếng mồi, Hai đứa đừng phung phí của trời, Chúng ta đang đói, ăn ngon quá ! Kết nghĩa chân tình, bạn và tôi.
16/06/2014(Xem: 15155)
Tranh thiền minh hoạ cảnh quê nghèo, Thơ thẩn trăng vàng nửa mảnh treo, Lơ thơ cánh liễu buông mành rủ, Trăng hiền soi bóng nước trong veo.
14/06/2014(Xem: 14382)
Bóng đời đổ xuống miền hoa cỏ Ta vẫn ca bài ca nhất phương Vẫn chiếc áo lì năm tháng cũ Vẫn đề thơ hát khúc vô thường.
14/06/2014(Xem: 19083)
Xưa có bầy khỉ nọ Lội xuống hồ vớt trăng Vớt mãi hoài không được Nên mặt mày.. nhăn nhăn.
13/06/2014(Xem: 28718)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
10/06/2014(Xem: 14612)
Đời an vui nhìn trời xanh mây trắng lượn Với người mù chỉ có thấy một màu nâu Không biết tu luôn ham muốn rất khổ sầu Mê ngũ dục mãi chạy theo vòng danh lợi Sáng mắt rồi cả đất trời đang chờ đợi Bao kỳ hoa lắm dị thảo đón chào ta Đã về nhà cùng vui hát khúc hoan ca
09/06/2014(Xem: 17545)
Thực ra, khổ chỉ xuất phát khi tâm ta vướng mắc vào đối tượng, hay là có ý niệm muốn loại trừ đối tượng đó. Còn ngược lại, khi ta tiếp xúc với mọi hoàn cảnh, nhưng chỉ ghi nhận đơn thuần thôi, mà không khởi tâm muốn chiếm hữu hay là loại trừ, thì khổ đau sẽ không có cơ sở để sinh khởi.
08/06/2014(Xem: 22513)
Lá sen trước gió, khẽ rung mình, Dưới ánh trăng vàng, nước lung linh. Phiền não cớ chi, hồ gợn sóng ? Lắng nào, cho tỏ bóng trăng xinh !