Phước (thơ)

13/06/201604:34(Xem: 18370)
Phước (thơ)

chu phuoc

Phước


Tường Vân


Muốn có phước thì tự mình phải tạo
Từ việc làm đến lời nói hiền lương
Trong thâm tâm không thủ đoạn so lường
Mỗi hành động phải chánh chơn ngay thẳng
 
Trong cuộc sống không có gì chắc chắn
Đời vô thường có gì mãi của ta?
Ai cần gì thì cứ mãi cho ra
Đừng sợ hết những thứ đồ giả tạm
 
Nếu có sợ nên sợ không chất xám
Không nghĩa nhân không đạo đức tình người
Thiếu lương tâm làm thiên hạ chê cười
Đó mới đáng là điều cần phải sợ
 
Nếu ai hiểu cuộc đời là tạm bợ
Chết mang theo chỉ có tội phước thôi
Ngay bây giờ đừng ảo tưởng xa xôi
Lo làm phước để yên vui hiện tại
 
Phước dư lại nó sẽ theo ta mãi
Không một ai có thể cướp của mình
Phải siêng năng làm cho phước phát sinh
Đừng sống ác đừng tự làm tổn phước!
 
Người có phước mọi ước mơ đều được
Giữa cuộc đời dễ thành tựu công danh
Vừa giàu sang vừa xuất chúng thạnh hành
Nếu có đức lại càng thêm hạnh phúc
 
Đủ phước đức mọi người luôn kính phục
Từ gia đình đến xã hội ấm êm
Sống hiền từ gieo tạo phước nhiều thêm
Thì sẽ được an lạc trong mỗi lúc.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2017(Xem: 13204)
Giọt nắng đong đưa lướt nhẹ Hương, Pha mầu cố sự ánh vầng dương. Xa xa Cồn Hến mờ cơn sóng, Thoáng thoáng Đò ngang lặng bến Tương… Thiên Mụ chuông tan hồn lạc xứ, Ngự Bình núi ngả bóng kêu sương. Huế ơi! Ký ức vang Châu Hợp… Hối hả đường qua đếm hiểu thương.
29/03/2017(Xem: 16895)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân Ngựa nòi, giống tốt vô ngần Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui
28/03/2017(Xem: 10947)
Vào chốn phong ba rũ nghiệp trần Nhớ về Chánh Pháp tỏ nguồn ân Muối dưa đạm bạc ngày hai bửa Hạnh phúc trong ta đủ vẹn phần .
27/03/2017(Xem: 9306)
Hạt giống Phật muôn đời như trăng sáng Thế mà ta chẳng nhận biết bao giờ Mãi mò tìm trăng dưới nước ngoài khơi Càng tìm mãi mãi càng thêm mệt xác .
26/03/2017(Xem: 11112)
Sáng nay trời lạnh, ra vườn nhìn hạt sương còn đọng trên cành cây khô, quên mất thân mình đã thấm lạnh, thấy ta cũng đang già. Tự nhiên, nhớ bốn câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ.
26/03/2017(Xem: 10612)
Mắt xanh biếc thơ ngây ngày rong giỡn Cho nụ cười hoà nhịp ánh trăng sao Nhìn mây trắng giữa trời xanh đưa lối Tôi và em chợt thoáng giấc chiêm bao .
26/03/2017(Xem: 10670)
Bốn chục năm qua một tấm lòng Ngoài đời trong đạo vẫn thong dong Không con không cái không sự nghiệp Ta vẫn là ta giữa đại đồng .
25/03/2017(Xem: 14381)
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn - Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao - Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận - Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao
25/03/2017(Xem: 10829)
Sương tan theo ánh bình minh - Bờ nho trụi lá bên lề tử sinh! - Tâm người ngoại cảnh an bình - Tình thâm pháp hữu thâm tình vô vi.
25/03/2017(Xem: 12515)
Còn lưu nét chữ thanh hiền - Từng trương thủ bút nghiêng nghiêng với đời - Từng hình bóng thuở xưa xôi - Từng thi phẩm đậm tình người gửi trao