Lưu Vong Khúc (thơ)

06/06/201610:46(Xem: 14780)
Lưu Vong Khúc (thơ)

Hoa cuc quang duc (7) 

 

LƯU VONG KHÚC 

Vĩnh Hảo

 

 

 

 

Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam

Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành

Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái,

Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca

Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút

Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!

Nước cạn, đất khô, sâu mọt đục khoét

Từ rễ đến ngọn e chừng đã mục ruỗng

Cũng đành: đại bàng soải cánh tha phương, người hiền lánh mặt

Những người hiền đã từng đánh đuổi kẻ hung hăng

Đã từng uy phong chống giặc ngoài lấn hiếp

Nhưng không biết đối sách nào với loài sâu mọt bé tí

Cũng đành: ẩn tích non cao, khuất thân rừng thẳm

Có khi làm kẻ không nhà, du hành qua những phố thị

Lắng nghe hơi thở sinh dân

Quặn đau tiếng khóc muôn loài…

Có khi băng rừng vượt biển, làm kẻ tha hương

Lao đao sống gửi quê người, mà lòng nào nguôi

Nhớ nước, thương non, xót dân tình khổ lụy

Vời vợi đôi bờ biển lớn

Canh cánh quê nhà đoái trông

 

Này anh này chị này em

Nước đục còn dùng được không?

Nước nhục lấy chi mà rửa?

Tôm cá, chim trời, cây cỏ chết

Rồi người sẽ chết dần mòn trong năm tháng nào đó

Biển, đất hoang vu

Làng quê quạnh vắng

Còn ai ghi lại tang thương nầy!

 

Ngoắc ngoải chờ ai cứu vớt

Lây lất tạm sống từng giây

Biển rộng không dung được cá

Thì đất nầy chứa chấp những ai!

Quê nhà rợp cả rừng cờ

Hay máu lệ trải khắp non sông!

Người đi, kẻ ở nay cùng một phận: LƯU VONG!

Làm người xa xứ, hoặc lạc loài trên chính quê hương mình.

 

Hỡi anh chị em, hãy tự hỏi

Còn lối thoát nào cho chúng ta?

Cây nghiêng bờ đông, cành gẫy bờ tây

Bão giông đã tận một phương nầy

Biển mất, đất mất, ta còn gì để mất!

Ngồi xuống cùng nhau, mở rộng đôi tay trần

Mặc định một lần: không làm kẻ lưu vong nữa

Quê nhà là đây:

Trong tiếng nói, trong con tim đồng điệu

Hãy nói cùng nhau, hãy đập cùng nhau

Trang sử nầy!

 

 55- bao chanh phap so 55

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/01/2014(Xem: 20741)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 22274)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 14776)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông
13/01/2014(Xem: 14857)
Tử sinh, sinh tử đôi bờ Nối bằng sợi tóc hững hờ.. gió đưa! Ngàn sau cho tới ngàn xưa Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần Để lòng lạc lối phong vân Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà.
13/01/2014(Xem: 18913)
Mỗi sáng tôi thức dậy, Ra thăm khu vườn tâm, Tưới cây và nhổ cỏ, Cho khu vườn tươi xanh.
13/01/2014(Xem: 17837)
Nếu Không Còn Ngày Mai Thích Tánh Tuệ Giả dụ ngày mai.. tôi bỏ tôi Dù bao mộng ước vẫn đầy vơi.. Tôi sẽ đi trong niềm thanh thản Hay ngoảnh nhìn sau.. lệ tiếc đời ?
06/01/2014(Xem: 19943)
Một tiếng vang sáng cả bầu trời u tối Tấm lòng chung làm rạng rỡ cả nhân thiên Nửa thế kỷ qua trong thăng trầm vinh nhục Đôi lời... mà bao thế hệ được bình yên !
04/01/2014(Xem: 17141)
CÒN ĐÂY THÁNH THÓT LỜI CA Chị xã Báo giã cõi đời Mà thanh âm vẫn vang lời ngân nga Tình Đời thắm thiết giọng ca Tình Đạo thanh thoát âm ba Hương Đàm ( CD Ngát Hương Đàm )
03/01/2014(Xem: 17765)
Xuân Trong Ta Mỗi độ tháng này người người gọi... … Tết đã về rồi xuân bao la Trong tôi chợt nhớ đến quê nhà Hoa cúc, hoa mai, đầy trước ngõ Trẻ thơ khoe nhau áo mới lạ
26/12/2013(Xem: 15565)
Bồ Tát Quảng Đức chứng giám cho Phật Tổ xót xa Chúng tội đồ Tâm Ma hừng hẫy càng ám hại Phẩm hạnh Chân Sư càng điểm tô