Lưu Vong Khúc (thơ)

06/06/201610:46(Xem: 15302)
Lưu Vong Khúc (thơ)

Hoa cuc quang duc (7) 

 

LƯU VONG KHÚC 

Vĩnh Hảo

 

 

 

 

Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam

Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành

Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái,

Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca

Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút

Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!

Nước cạn, đất khô, sâu mọt đục khoét

Từ rễ đến ngọn e chừng đã mục ruỗng

Cũng đành: đại bàng soải cánh tha phương, người hiền lánh mặt

Những người hiền đã từng đánh đuổi kẻ hung hăng

Đã từng uy phong chống giặc ngoài lấn hiếp

Nhưng không biết đối sách nào với loài sâu mọt bé tí

Cũng đành: ẩn tích non cao, khuất thân rừng thẳm

Có khi làm kẻ không nhà, du hành qua những phố thị

Lắng nghe hơi thở sinh dân

Quặn đau tiếng khóc muôn loài…

Có khi băng rừng vượt biển, làm kẻ tha hương

Lao đao sống gửi quê người, mà lòng nào nguôi

Nhớ nước, thương non, xót dân tình khổ lụy

Vời vợi đôi bờ biển lớn

Canh cánh quê nhà đoái trông

 

Này anh này chị này em

Nước đục còn dùng được không?

Nước nhục lấy chi mà rửa?

Tôm cá, chim trời, cây cỏ chết

Rồi người sẽ chết dần mòn trong năm tháng nào đó

Biển, đất hoang vu

Làng quê quạnh vắng

Còn ai ghi lại tang thương nầy!

 

Ngoắc ngoải chờ ai cứu vớt

Lây lất tạm sống từng giây

Biển rộng không dung được cá

Thì đất nầy chứa chấp những ai!

Quê nhà rợp cả rừng cờ

Hay máu lệ trải khắp non sông!

Người đi, kẻ ở nay cùng một phận: LƯU VONG!

Làm người xa xứ, hoặc lạc loài trên chính quê hương mình.

 

Hỡi anh chị em, hãy tự hỏi

Còn lối thoát nào cho chúng ta?

Cây nghiêng bờ đông, cành gẫy bờ tây

Bão giông đã tận một phương nầy

Biển mất, đất mất, ta còn gì để mất!

Ngồi xuống cùng nhau, mở rộng đôi tay trần

Mặc định một lần: không làm kẻ lưu vong nữa

Quê nhà là đây:

Trong tiếng nói, trong con tim đồng điệu

Hãy nói cùng nhau, hãy đập cùng nhau

Trang sử nầy!

 

 55- bao chanh phap so 55

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/02/2015(Xem: 15526)
Nếu có thể lau khô dòng lệ Thì em ơi, sông biển cạn bao lần Nếu có thể đời không hưng phế Hoa mùa thu và lá rụng mùa xuân
14/02/2015(Xem: 19198)
Niềm vui biến thiên theo cá tính từng người, theo thời gian không gian. Khi trẻ vui khác, khi già vui khác, khi người Việt Nam mừng Tết Nguyên Đán thì bên Tây im re, người Việt kiều lặng lẽ đi làm và gọi điện chúc nhau: Happy New Year.
12/02/2015(Xem: 17819)
Trăng lấp ló, Trăng rằm tháng chạp, Soi đường đi, xe chạy xuống lên, Giá băng, đâu đó gập gềnh, Những lời Thuyết Pháp, thênh thang lòng mình.
12/02/2015(Xem: 23352)
Mơ màng cát bụi từ thuở nào mới mở mắt chào đời bên ghềnh biển Quy Nhơn rờn mộng ấy, thầy Đức Thắng sinh năm 1947, suốt một thời tuổi trẻ hay chạy rong chơi qua cánh đồng lúa xanh Phổ Đồng, bồng tênh mấy nẻo đường quê hương Phước Thắng ngan ngát cỏ hoa và thả diều tung bay trên bầu trời Tuy Phước lồng lộng bát ngát đầy trời trăng sao in bóng mộng sông hồ. Rồi lớn lên, thường trầm tư về lẽ đời vô thường sống chết, nên từ giã quê nhà, thao thức vào Nha Trang đi xuất gia theo truyền thống Thiền tông Phật giáo đại thừa. Sau đó vài năm chuyển vào Sài Gòn, tiếp tục con đường học vấn, tốt nghiệp Cao học Triết Đông phương và Phật khoa Đại học Vạn Hạnh trước năm 1975.
10/02/2015(Xem: 15687)
CUNG kính mời nhau một tách trà CHÚC mừng Xuân mới, tiễn năm qua TÂN niên hạnh phúc và như nguyện XUÂN đến bình an khắp mọi nhà. VẠN nỗi ưu phiền buông xả hết SỰ đời trăm mối được hanh thông NHƯ Lai, Đạo Pháp đồng quy hướng Ý nguyện vẹn toàn đẹp ước mong. Thích Tánh Tuệ
10/02/2015(Xem: 15013)
Đầu xuân dạo bước trong rừng Lang thang đơn chiếc đứng nhìn suối reo Ô kìa vách đá cheo leo Dưới chân cỏ dại ngoằn ngoèo lối đi Xa xa một bóng nhu mì
10/02/2015(Xem: 12408)
Ngược xuôi qua cửa dòng đời Lăng xăng tất bật bao người thế gian Ai dừng, ta chút hỏi han: "Khổ phiền vơi bớt, tiền vàng dôi dư? Có được Bi, có được Từ
08/02/2015(Xem: 13566)
Ngày tháng nối dài như hơi thở. Nhẹ nhàng trôi qua những mái nhà. Hàng cây trút lá đêm Đông. Cuối cùng ngày tháng cũng già.
06/02/2015(Xem: 14226)
- Con người đến với tôn giáo phần lớn là để tìm chỗ dựa tinh thần, nhưng với việc '' phải thực hành để thể nghiệm '' thì Phật tử chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà thôi. Và nếu Phật tử làm theo thấy được hiệu quả thì dù người khác có làm sao, hoặc có nói thế nào cũng không làm cho niềm tin của họ lung lay được.
05/02/2015(Xem: 16614)
Vô thường nắm rõ trong tay Đón xuân mừng thọ tháng ngày phôi pha, Tuổi xuân thầm lặng trôi qua Xuân về nhanh chóng tuổi già đến ngay. Năm tàn tháng lụn ai hay