Lưu Vong Khúc (thơ)

06/06/201610:46(Xem: 15504)
Lưu Vong Khúc (thơ)

Hoa cuc quang duc (7) 

 

LƯU VONG KHÚC 

Vĩnh Hảo

 

 

 

 

Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam

Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành

Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái,

Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca

Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút

Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!

Nước cạn, đất khô, sâu mọt đục khoét

Từ rễ đến ngọn e chừng đã mục ruỗng

Cũng đành: đại bàng soải cánh tha phương, người hiền lánh mặt

Những người hiền đã từng đánh đuổi kẻ hung hăng

Đã từng uy phong chống giặc ngoài lấn hiếp

Nhưng không biết đối sách nào với loài sâu mọt bé tí

Cũng đành: ẩn tích non cao, khuất thân rừng thẳm

Có khi làm kẻ không nhà, du hành qua những phố thị

Lắng nghe hơi thở sinh dân

Quặn đau tiếng khóc muôn loài…

Có khi băng rừng vượt biển, làm kẻ tha hương

Lao đao sống gửi quê người, mà lòng nào nguôi

Nhớ nước, thương non, xót dân tình khổ lụy

Vời vợi đôi bờ biển lớn

Canh cánh quê nhà đoái trông

 

Này anh này chị này em

Nước đục còn dùng được không?

Nước nhục lấy chi mà rửa?

Tôm cá, chim trời, cây cỏ chết

Rồi người sẽ chết dần mòn trong năm tháng nào đó

Biển, đất hoang vu

Làng quê quạnh vắng

Còn ai ghi lại tang thương nầy!

 

Ngoắc ngoải chờ ai cứu vớt

Lây lất tạm sống từng giây

Biển rộng không dung được cá

Thì đất nầy chứa chấp những ai!

Quê nhà rợp cả rừng cờ

Hay máu lệ trải khắp non sông!

Người đi, kẻ ở nay cùng một phận: LƯU VONG!

Làm người xa xứ, hoặc lạc loài trên chính quê hương mình.

 

Hỡi anh chị em, hãy tự hỏi

Còn lối thoát nào cho chúng ta?

Cây nghiêng bờ đông, cành gẫy bờ tây

Bão giông đã tận một phương nầy

Biển mất, đất mất, ta còn gì để mất!

Ngồi xuống cùng nhau, mở rộng đôi tay trần

Mặc định một lần: không làm kẻ lưu vong nữa

Quê nhà là đây:

Trong tiếng nói, trong con tim đồng điệu

Hãy nói cùng nhau, hãy đập cùng nhau

Trang sử nầy!

 

 55- bao chanh phap so 55

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2018(Xem: 16916)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
11/10/2018(Xem: 9953)
Phú Quốc quê hương biển đảo lành Cảnh đẹp, nhân tình nước trong xanh Hộ Quốc thiền lâm soi sáng đạo Giải thoát chúng sanh liễu ngọn ngành.
09/10/2018(Xem: 11868)
Việt Nam dáng vóc Việt Nam, Đã vào tim máu muôn màu thiệt thương. Tha phương màu dáng quê nhà, Hồn thu đất Việt dẫu xa nặng tình.
09/10/2018(Xem: 11513)
Mặt trời sắp lặn sau đồi Ngày đêm như gió lần hồi thoáng qua Ta về nhìn lại chính ta Con đường trước mặt còn xa ngút trời.
08/10/2018(Xem: 11925)
Thả bước vân du khắp mọi miền Rao mời tín khách cặp bờ duyên Văn chương kết nối tình liên hữu Pháp kệ san chia đạo thánh hiền
08/10/2018(Xem: 9490)
Kính bạch Thầy, đây là quan điểm của con sau buổi thuyết pháp của HT Minh Tâm chiều qua tại Khóa Tu Bát Quan Trai ở Tu Viện Quảng Đức (7-10-2018) Con viết bài này để tự nhắc nhở mình và chia sẻ với các bạn đạo của mình. Đừng ngộ nhận điều gì mình vừa hiểu Nhớ trong Tâm " Đạo vẫn mãi quá xa " Khởi bước chung đường người cũng giống ta Thôi cùng gắng ...chúng ta đồng sách tấn
08/10/2018(Xem: 10971)
Wake up, Wake up Sư Phụ ơi ! Mặt trời đã lên khỏi chân đồi Con dậy làm việc hồi sáng sớm ( ghi âm ) Nghe tiếng ngáy đều Sư Phụ tôi
08/10/2018(Xem: 13728)
Ô kìa Hoa Nắng đẹp xinh! Bóng in trên Lá hữu tình người ơi Tạo hình năm cánh tuyệt vời Ơi chao kỳ lạ nào lơi mắt nhìn!
08/10/2018(Xem: 18584)
Mây trôi trên mái đầu già Dưới chân nước chảy, mái nhà bám rêu Bên thềm gạch cỗi cột xiêu Lật trang sách cũ mà yêu cuộc đời!
08/10/2018(Xem: 15319)
Ước mơ chi cõi thiên đường Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm Đời thường khuya sớm thâm trầm Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.