Lưu Vong Khúc (thơ)

06/06/201610:46(Xem: 14870)
Lưu Vong Khúc (thơ)

Hoa cuc quang duc (7) 

 

LƯU VONG KHÚC 

Vĩnh Hảo

 

 

 

 

Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam

Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành

Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái,

Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca

Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút

Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!

Nước cạn, đất khô, sâu mọt đục khoét

Từ rễ đến ngọn e chừng đã mục ruỗng

Cũng đành: đại bàng soải cánh tha phương, người hiền lánh mặt

Những người hiền đã từng đánh đuổi kẻ hung hăng

Đã từng uy phong chống giặc ngoài lấn hiếp

Nhưng không biết đối sách nào với loài sâu mọt bé tí

Cũng đành: ẩn tích non cao, khuất thân rừng thẳm

Có khi làm kẻ không nhà, du hành qua những phố thị

Lắng nghe hơi thở sinh dân

Quặn đau tiếng khóc muôn loài…

Có khi băng rừng vượt biển, làm kẻ tha hương

Lao đao sống gửi quê người, mà lòng nào nguôi

Nhớ nước, thương non, xót dân tình khổ lụy

Vời vợi đôi bờ biển lớn

Canh cánh quê nhà đoái trông

 

Này anh này chị này em

Nước đục còn dùng được không?

Nước nhục lấy chi mà rửa?

Tôm cá, chim trời, cây cỏ chết

Rồi người sẽ chết dần mòn trong năm tháng nào đó

Biển, đất hoang vu

Làng quê quạnh vắng

Còn ai ghi lại tang thương nầy!

 

Ngoắc ngoải chờ ai cứu vớt

Lây lất tạm sống từng giây

Biển rộng không dung được cá

Thì đất nầy chứa chấp những ai!

Quê nhà rợp cả rừng cờ

Hay máu lệ trải khắp non sông!

Người đi, kẻ ở nay cùng một phận: LƯU VONG!

Làm người xa xứ, hoặc lạc loài trên chính quê hương mình.

 

Hỡi anh chị em, hãy tự hỏi

Còn lối thoát nào cho chúng ta?

Cây nghiêng bờ đông, cành gẫy bờ tây

Bão giông đã tận một phương nầy

Biển mất, đất mất, ta còn gì để mất!

Ngồi xuống cùng nhau, mở rộng đôi tay trần

Mặc định một lần: không làm kẻ lưu vong nữa

Quê nhà là đây:

Trong tiếng nói, trong con tim đồng điệu

Hãy nói cùng nhau, hãy đập cùng nhau

Trang sử nầy!

 

 55- bao chanh phap so 55

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/12/2018(Xem: 15410)
NGAY ĐÂY, BÂY GIỜ Bụt xưa đã nhập Niết Bàn Chúng sinh thắp đuốc lên đàng tự đi Trăng vàng theo hướng chỉ tay Thoát vòng sống chết ngay đây, bây giờ!
05/12/2018(Xem: 12333)
Cứ mỗi chiều thứ bảy Con theo mẹ về chùa Trồng duyên lành với Phật Gác mọi chuyện nô đùa Lắng lòng con niệm Phật Từng nhịp mõ rơi đều
05/12/2018(Xem: 25911)
Tuổi ấu thơ sống trong mái ấm Bên gia đình thấm đẫm tình thương Ngày ngày hai buổi đến trường Chăm lo đèn sách bước đường mai sau. Sớm nhận thấy đường đời nẽo đạo Rời tuổi thơ nương náu cảnh chùa kệ kinh chuông mõ sớm trưa
04/12/2018(Xem: 9759)
Mỗi Bước Chân Nguyên (thơ) Thân tặng hai nhà thơ bên xứ Úc: Huệ Hương và Thanh Phi. Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền Dõi theo hơi thở phút an nhiên Tập khí bao đời xin dứt bỏ Sáng lạn trời mây rõ đạo huyền Tham vấn minh sư ngày tháng rộng Giác tánh hiển bày diệu lý nguyên Thiện hữu đồng hành thêm kiến giải Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền. Dallas Texas, 3-12-2018 Tánh Thiện
03/12/2018(Xem: 13673)
ĐỌC SÁCH Nhâm nhi con chữ trải dòng Từng trang nhẹ giở động lòng rung tim Khi trưa vắng, lúc nửa đêm Thị phi san sớt, nhân duyên chia cùng.
02/12/2018(Xem: 10126)
Ngọc vẫn còn đây đẹp sáng trong Tháng năm tìm kiếm ngược xuôi dòng Tư duy nhớ lại lời Phật dạy Ngọc vẫn trong mình ngọc vẫn trong Ngọc chiếu soi nguồn hương tuệ giác Phá trừ mê chấp chuyển xoay lòng Ngọc mãi rạng ngời đường tâm ý Đẹp cả trong ngoài chẳng mỏi mong.
02/12/2018(Xem: 13790)
SƠ TỔ THIỀN PHÁI Cung vàng dứt bỏ phù hư Áo sô am lá tịnh tu ly trần Tháng ngày khổ hạnh sơn vân Phật hoàng ngời sáng, Trúc Lâm danh truyền.
30/11/2018(Xem: 13434)
Nửa mái am thiền, nhất mộng sương, Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ Mắt lá xanh màu, khói dễ vương Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!
29/11/2018(Xem: 15611)
Quảng Đức trang thơ thấm đạo tình Sẻ chia nguồn đạo liễu nghĩa kinh Thắp sáng niềm tin nơi cửa Phật Ngộ ý quên vần cảm nét xinh Muôn nẻo thơ về hương đạo lý Góp nhặt thiền qua tự tánh mình Cảm tạ nguồn thơ trang Quảng Đức Tháng rộng năm dài dấu đậm in.
28/11/2018(Xem: 18076)
Tôi sinh ra từ miền đất Phương Nam Thẳng cánh cò bay một thời mở cõi. Ngàn mây vân du Ngàn mây vẻ lối, Sông nước muôn trùng, bát ngát bóng chiều lam.