Lưu Vong Khúc (thơ)

06/06/201610:46(Xem: 14976)
Lưu Vong Khúc (thơ)

Hoa cuc quang duc (7) 

 

LƯU VONG KHÚC 

Vĩnh Hảo

 

 

 

 

Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam

Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành

Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái,

Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca

Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút

Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!

Nước cạn, đất khô, sâu mọt đục khoét

Từ rễ đến ngọn e chừng đã mục ruỗng

Cũng đành: đại bàng soải cánh tha phương, người hiền lánh mặt

Những người hiền đã từng đánh đuổi kẻ hung hăng

Đã từng uy phong chống giặc ngoài lấn hiếp

Nhưng không biết đối sách nào với loài sâu mọt bé tí

Cũng đành: ẩn tích non cao, khuất thân rừng thẳm

Có khi làm kẻ không nhà, du hành qua những phố thị

Lắng nghe hơi thở sinh dân

Quặn đau tiếng khóc muôn loài…

Có khi băng rừng vượt biển, làm kẻ tha hương

Lao đao sống gửi quê người, mà lòng nào nguôi

Nhớ nước, thương non, xót dân tình khổ lụy

Vời vợi đôi bờ biển lớn

Canh cánh quê nhà đoái trông

 

Này anh này chị này em

Nước đục còn dùng được không?

Nước nhục lấy chi mà rửa?

Tôm cá, chim trời, cây cỏ chết

Rồi người sẽ chết dần mòn trong năm tháng nào đó

Biển, đất hoang vu

Làng quê quạnh vắng

Còn ai ghi lại tang thương nầy!

 

Ngoắc ngoải chờ ai cứu vớt

Lây lất tạm sống từng giây

Biển rộng không dung được cá

Thì đất nầy chứa chấp những ai!

Quê nhà rợp cả rừng cờ

Hay máu lệ trải khắp non sông!

Người đi, kẻ ở nay cùng một phận: LƯU VONG!

Làm người xa xứ, hoặc lạc loài trên chính quê hương mình.

 

Hỡi anh chị em, hãy tự hỏi

Còn lối thoát nào cho chúng ta?

Cây nghiêng bờ đông, cành gẫy bờ tây

Bão giông đã tận một phương nầy

Biển mất, đất mất, ta còn gì để mất!

Ngồi xuống cùng nhau, mở rộng đôi tay trần

Mặc định một lần: không làm kẻ lưu vong nữa

Quê nhà là đây:

Trong tiếng nói, trong con tim đồng điệu

Hãy nói cùng nhau, hãy đập cùng nhau

Trang sử nầy!

 

 55- bao chanh phap so 55

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/02/2020(Xem: 9550)
Nếu đã biết cuộc đời là cõi tạm Đến và đi như mộng ảo phù du Sao ta không tự thoát cửa ngục tù Để tìm đến con đường của Chánh Đạo. Học Pháp Phật chính mình phải gở tháo Nghe những lời nhắc nhở các Minh Sư Hương từ bi ngào ngạt cõi suối từ Sống chân chánh không gieo thù kết oán. Hãy tìm đến những thiện lành kết bạn Để cùng nhau chia sẻ hướng đi chung Biết tránh xa lối sống ngập bão bùng Đừng phí phạm thời gian khi còn trẻ. Dallas Texas, 9-2-2019 Tánh Thiện
11/02/2020(Xem: 10336)
Kính bạch Thầy cả mấy ngày nay mưa gió khiếp qua tại Sydney nên con rất sợ và thấy rõ quyền lực của tạo hoá . Trước khi lên đường về lại Melbourne con có bài thơ này để diễn tả tâm trạng mấy ngày qua ...Kính dâng Thầy và bạn hữu , con HH Chiều nay gió mưa to ... ngồi thầm lặng , Ký ức bao đời quay tựa cuốn phim ... Nào ân nhân ... bạn quý... phải kiếm tìm , Sâu sắc đáp đền ... không thẹn người biết Đạo ! Trong tình cảm hay nghệ thuật cần tinh xảo ! Hoa mỹ thêm chút ý vị ngọt ngào ! Huân trưởng thân tình hệ lụy kết giao Thế giới bao la... tương quan cùng vạn hữu . Đời người như chiếc lá xoáy trong nước lũ , Như ghe chồng chềnh cần vững tay chèo . Kinh nghiệm người xưa truyền đạt học theo... Bến đỗ bình an nhờ kiên trì thực hiện Đôi lúc chỉ tìm hiểu mà đừng lên tiếng, Cay đắng gì ... buông xả chớ thở than Đợi chi đổ vỡ...rồi thấy hoang mang, Uẩn khúc giải toả... thế gian huyễn tưởng ! Gió mưa to ...vũ trụ quyền uy p
05/02/2020(Xem: 10326)
Như Làn Tia Chớp Cuộc đời như gió như sương Như làn tia chớp vấn vương làm gì Ta về tu tập từ bi Khiêm cung hành đạo khắc ghi cõi lòng Dẫu cho cuộc sống bất đồng Nhớ lời Phật dạy mà không giận hờn Một lòng một dạ biết ơn Mai này nhắm mắt chẳng hơn kém gì Thế gian lắm chuyện thị phi Khéo tu thì sướng khổ thì tại ta. Dallas Texas, 4-2-2020 Tánh Thiện
05/02/2020(Xem: 17986)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
05/02/2020(Xem: 15524)
NẮNG XUÂN Khúc khích nắng vỡ ngoài hiên Sương long lanh ủ giọt viên mãn mình Khói sông vươn thở lặng thinh Nhìn hoa cỏ dậy gội bình minh xuân Như Thị MẦM XUÂN Tiễn Kỷ Hợi ngồi lặng thinh Yên nhìn Mai níu bình minh xuống thềm Lắng lòng neo cõi hành thâm Mà nghe tiếng nụ nứt mầm chào nhau Như Thị
05/02/2020(Xem: 10832)
Ngày còn nhỏ thường nghe lời mẹ dạy, Giữ đừng cười....chuyện quan trọng xảy ra . Nhớ lắng nghe, Im lặng tự hiểu xa .... Không thể can dự thì đừng bàn tán
03/02/2020(Xem: 14979)
Rơi Bay Một chiếc lá vàng Rụng từ tán rộng tươi xanh Bồ Đề
03/02/2020(Xem: 10763)
Corona! Em từ đâu tới? Đi từ đâu mà tới tận đây? Ở đây và ở nơi này Bắc Nam tả hữu, Đông Tây xa gần... Tới chi khi chẳng ai cần Chẳng ai muốn tiếp, lại gần, giao lưu?
03/02/2020(Xem: 12073)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Trong vương quốc nọ có vua trị vì Giúp vua là vị quan kia Có tài định giá những gì bán buôn Đưa ra giá xứng hợp luôn Thật thà, chính xác, chuyên môn, lành nghề.
03/02/2020(Xem: 13449)
Có chàng nọ thuở xa xưa Từ lâu phục dịch cho vua của mình Quả là khổ sở thật tình Tâm tư mỏi mệt, thân hình tang thương Nhà vua bèn thưởng cho chàng Lạc đà vừa chết để mang về nhà.