Cơ ngơi Tam Bảo (thơ)

03/06/201608:06(Xem: 12240)
Cơ ngơi Tam Bảo (thơ)
Chua Phap Quang 1 (3)

Cơ ngơi Tam Bảo
 
Chùa là hình bóng quê hương
Chở che nguồn cội yêu thương muôn đời
Giữ trang sử ngọc tuyệt vời
Luyện tôi son sắt rạng ngời Tổ Tiên
Chùa là ảnh tượng trang nghiêm
Thắm tô đạo đức mọi miền trần gian
Mang chân thiện mỹ Đạo Vàng
Lên thuyền Bát Nhã băng ngàn biển khơi
Chùa là một chốn cơ ngơi
Làm cho đẹp đạo đẹp đời an vui
Vô Ưu mỉm nụ cánh cười
Muôn lòng rạng rỡ người người hỷ hoan
Chùa là vĩnh trụ thiền môn
Ba ngôi Tam Bảo khắc son tôn thờ
Quay đầu bỉ ngạn là bờ
Từ lâu đắm lụy mịt mờ trần ai
Chùa là tuyệt thế phương đài
Mở ra lối ngọc thiên thai đón mời
Thỏng tay vào chợ rong chơi
Cùng Ngưu hòa thể chăn hoài mà chi
Chùa là trường học tuyệt kỳ
Không đâu hơn Đạo Từ Bi nhiệm mầu
Nam Mô mở miệng một câu
Trần sa nghiệp dĩ cúi đầu vỡ toang
Tay lần Hạt Chuỗi chưa mòn
Ba đường sáu nẻo kinh hoàng rụng rơi
Chùa là như thế ai ơi
Tam Vô, đẹp đạo đẹp đời thiên thu.
 
Nam Mô A Di Đà Phật
Brisbane, Mùa An Cư PL 2560 , ngày 03-6-2016
TNT Mặc Giang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 12141)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15990)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 17085)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14374)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13920)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 13327)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 11385)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 11207)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 15217)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 18504)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng