Mồng Tám khai kinh (thơ)

15/05/201606:41(Xem: 14189)
Mồng Tám khai kinh (thơ)

Tam Khong Vinh Huu

Mồng Tám khai kinh

 

Bỏ nhà đi, bỏ phố phường

Bỏ một nỗi nhớ lạ thường. Nhớ ai?

Bỏ bộn bề nặng hai vai

Bỏ bàn phím chữ từng ngày thấm thơ

Bỏ lo toan đã bơ phờ

Bỏ con tim nhói lơ ngơ yêu đời

Bỏ nụ cười, bỏ cuộc chơi

Lên chùa

Góc vắng

Thảnh thơi một mình

Nghe hồi chuông mõ khai kinh

Ta bà thị hiện

Đản sinh

Sen hồng

Quay về

Về với tâm không

Một giây tịnh lạc phiêu bồng mười phương

Một hơi rõ biết vô thường

Hai hơi rõ thấy nẻo đường hoa khai

Ba hơi chợt nhớ ngày mai

Phải về chỗ cũ miệt mài học kinh

Ba hồi Bát Nhã thùng thình

Tứ phương bái lạy

Lạy mình

Về thôi!

 

 

 

 Nha Trang Mùa Phật Đản 2640 (2016)

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2012(Xem: 14322)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13881)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 13279)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 11311)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 11130)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 15157)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 18341)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15694)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn
28/07/2012(Xem: 14437)
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
28/07/2012(Xem: 17925)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...