Duyên (thơ)

14/05/201612:11(Xem: 11819)
Duyên (thơ)
hoasen1

Duyên
Tường Vân


 
Thuận duyên mọi việc dễ dàng
Nghịch duyên đừng có mơ màng uổng công
Có duyên chuyện khó cũng xong
Không duyên chớ đợi chớ trông làm gì
Còn duyên thì ở đừng đi
Hết duyên chấp nhận có chi phải buồn?
Thiện duyên phải giữ luôn luôn
Ác duyên phải diệt tận nguồn mới yên
Đủ duyên cuộc sống như tiên
Thiếu duyên mọi thứ ưu phiền phủ vây
Tình duyên có lúc vơi đầy
Nợ duyên là chuyện xưa nay cõi đời
Thắng duyên là sự tuyệt vời
Phước duyên đầy đủ rạng ngời tương lai
Gieo duyên chơn chánh đừng sai
Tạo duyên tốt đẹp để xài dài lâu
Nhân duyên gieo tạo khỏi cầu
Tùy duyên là để đối đầu khó khăn.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/05/2012(Xem: 11123)
Trần gian đã vắng Anh rồi Từ đây phố thị ngậm ngùi khóc than Em Mọi Nhỏ dạ vấn vương Giai nhân tuyệt sắc đẫm sương nấm mồ Anh đi về cõi hư vô
27/05/2012(Xem: 14986)
Thiên Trúc! Thiên Trúc! Cố hương từ độ bước chân đi Mang yếu chỉ tinh ba dõi về Đông ngàn trùng chướng khí.
27/05/2012(Xem: 14329)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
27/05/2012(Xem: 15934)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
26/05/2012(Xem: 15817)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 15614)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 16133)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 15152)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 14696)
Nói với Sarah (thơ)