Mưa rơi (thơ)

12/05/201613:39(Xem: 10522)
Mưa rơi (thơ)



mua roi


Mưa rơi

Tường Vân



Mưa cũng đẹp nếu ai ngắm nhìn kỹ
Từng hạt mưa rơi xuống thật tuyệt vời
Mưa đã làm cho tươi mát cuộc đời
Bao cây cỏ thầm cảm ơn mưa đó!
 
Trong cõi thế khi gặp nhiều gian khó
Biết giữ thân sẽ không vướng bụi trần
Thường từ bi là không thể tham sân
Tập kiên nhẫn cho thấm nhuần tâm địa
 
Khi gặp phải những chuyện đời mai mỉa
Cứ thản nhiên đừng cố chấp trong lòng
Điều không hay cứ buông xả là xong
Như mưa đổ trên lá sen đâu thấm
 
Khi mưa tạnh nắng lên trời sẽ ấm
Giông bão qua rồi hãy cố gắng lên
Giữ tâm yên tập tinh tấn vững bền
Đừng sa ngã trước những điều danh vọng
 
Lúc mưa gió đâu bao giờ thấy bóng?
Thật ra thì bóng không có rời hình
Lúc hoàng hôn làm gì có bình minh
Nhưng thật sự ánh bình minh không mất
 
Tất cả chúng sanh cũng đều có Phật
Hãy nhận ra Phật tánh ở trong ta
Đừng buồn vui chuyện nhỏ cõi Ta bà
Lo tìm cách để Phật tâm hiển hiện
 
Đừng quan trọng những sự đời diễn biến
Đến rồi đi có gì mãi trường tồn
Hãy quây về nương giáo pháp Thế Tôn
Sẽ ấm áp giữ cuộc đời mưa gió.
   

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/04/2017(Xem: 12488)
Hướng ngoại tìm cầu ngọn lửa thiêu Phù vân bọt sóng một sớm chiều Tan theo mây khói như điện chớp Nhìn lại đời mình cũng mất tiêu .
18/04/2017(Xem: 11382)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay ! Liễu giải chơn tâm căn diệu lực, Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày. Dương trần mấy chốc còn quay lại, Đại đạo huân tu chính chốn này.
18/04/2017(Xem: 15668)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
16/04/2017(Xem: 18497)
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
16/04/2017(Xem: 11393)
Xuân hơ hớ cũng già thôi Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn Phượng phơi tình hạ vấn vương Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi
16/04/2017(Xem: 9773)
Tháng tư hướng về quê cũ Hai bờ ngăn cách đại dương Biết bao người con dân Việt Ra đi mang cả tình thương .
14/04/2017(Xem: 11203)
Cảnh hí trường cũng chỉ là giả cảnh Chẳng bao giờ có thật ở đời nay Dù Mỹ Nga Tàu Cộng có giương oai Không thắng nỗi cơn vô thường Phật dạy .
14/04/2017(Xem: 10850)
Nụ cười kết nối tình ta Hoà trong ánh mắt thiết tha cõi lòng Cười cho xuyên suốt mây hồng Cho đời đẹp mãi tấm lòng bên nhau .
10/04/2017(Xem: 13793)
Có hai người bạn lái buôn Bàn nhau sửa soạn lên đường đi xa Đem hàng hóa để bán ra Cùng đi một hướng, cùng qua một vùng, Cả hai không thể đi chung Mỗi bên đều có người đông trong đoàn Lại thêm xe cộ đầy hàng Khó lòng chen chúc lên đường cùng nhau
10/04/2017(Xem: 12137)
Chàng kia vốn được nổi danh Một nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều. Vợ đầu: chàng rất thương yêu Vuốt ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi Khi đi đứng, lúc nằm ngồi Cả khi làm lụng chẳng rời bước chân