Hãy nhìn lại (thơ)

05/05/201618:29(Xem: 9875)
Hãy nhìn lại (thơ)

ca chet hang loat

HÃY NHÌN LẠI


Khắp thế giới môi trường đang ô nhiễm

Riêng Việt Nam cá cứ chết dài dài

Hết Đồng Nai (Vedan) nay Vũng Áng đại tai (Famosa)

Cá không chết chắc Người phải trả giá ?

 

Lo mưu sinh không kể gì nhân quả

Lợi riêng mình hại chúng chẳng quan tâm

Vì “tự tư tự lợi” mãi sai lầm

Phá hết rừng nay nhiễm ô biển cả !

 

Trong lòng đất tài nguyên nhiều khôn tả

Đã cạn dần khai thác chẳng nương tay

Sống hôm nay nhưng cái chết từng ngày

Đang đến với những người đầy tham vọng

 

Do con người đang giết dần sự sống

Hãy ngừng tay đừng phá hoại môi trường

Sống “ít muốn” chia sẻ lắm tình thương

Luôn “biết đủ” đang chan hòa hạnh phúc

 

Nước Bhutan mọi người đang thán phục

Sạch môi sinh giữ xanh mãi rừng già

Dân hạnh phúc đó mục đích quốc gia

Ít ô nhiễm nghỉ ngơi trời trong sạch

 

 

Nước Việt Nam oai hùng đầy kiêu hảnh

Bốn ngàn năm văn hiến sử vang danh

Ai cũng mong đất nước mãi trưởng thành

Nhưng hạnh phúc phải là điều nghĩ lại !

 

Theo vật chất hay tâm linh cần phải ?

Sống hài hòa thân thiện với thiên nhiên

Tuy bất khuất nhưng tâm tánh thiện hiền

Nhờ Phật Giáo cho dân tu thập thiện

 

Lòng từ bi trí tuệ luôn phát triển

Dân tộc ta chí nguyện rất kiên cường

Trần Nhân Tông giúp đất nước an khương

Tống Nguyên Mông ba lần đều chiến thắng

 

Giáo lý Phật dạy con người ngay thẳng

Dựa vào dân vũ trụ sống hòa cùng

Đơn giản thôi phụng sự cho của chung

“Hãy nhìn lại” để sống cho xứng đáng !

 

Những ngày tịnh dưỡng, nhưng không khỏi chạnh lòng, khi nghe quê hương, môi trường đang bị ô nhiễm. Cá hôm nay chết là một sự cảnh báo cho mọi kế hoạch phát triển công nghiệp, nếu không để ý đến bảo vệ môi trường, tất cả đều phải trả giá rất đắc, có thể bằng cái chết của đồng bào và sự hủy hoại môi sinh trên bình diện quốc tế. Tội lỗi nầy rất lớn, quả phải trả cũng rất ư là tồi tệ và khốc liệt. Rất mong những người có lương tri và trách nhiệm với dân tộc cũng như nhân loại “HÃY NHÌN LẠI”, “bảo vệ thiên nhiên” để cứu sống được muôn loài, trong hiện tại và tương lai.



An Lạc thất , ngày 5/5/2016

Thích Viên Thành





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/10/2014(Xem: 17405)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 16719)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 12451)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 17316)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14422)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 14806)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 15939)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 15394)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 12742)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 22934)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.