Tâm Thanh Cõi Tịnh (thơ)

23/04/201620:36(Xem: 23426)
Tâm Thanh Cõi Tịnh (thơ)
blank
Namo Sakya Muni Buddha
 
Tâm Thanh Cõi Tịnh
 
Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà mình mang đến 
chùa dâng cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra. Thiền sư hoan hỷ nói:
- Con mỗi ngày đều chí thành mang hoa hương đến cúng Phật như thế, y theo lời kinh:
 “Người nào thường dùng hoa hương cúng Phật, đời sau sẽ được quả báo tướng mạo xinh đẹp”.
Cô Phật tử rất vui đáp:
- Đây là việc nên làm, con mỗi ngày khi đến chùa lễ Phật, tự cảm thấy trong tâm mát mẻ, 
giống như đã tẩy sạch hết các lỗi lầm, nhưng về đến nhà thì tâm khởi lên buồn phiền, 
vì gia đình chúng con ở giữa phố thị ồn ào thì làm sao giữ được tâm thuần trong sáng thanh tịnh được.
Thiền sư hỏi:
- Con dâng hoa tươi cúng Phật, chắc là con có chút hiểu biết về hoa. 
Bây giờ thầy hỏi con, làm thế nào để giữ gìn cho hoa thường được tươi đẹp.
Phật tử đáp:
- Phương pháp giữ cho đóa hoa tươi đẹp là mỗi ngày phải thay nước và cắt bỏ một phần dưới 
của thân hoa, vì phần dưới thân ngâm trong nước nên dễ bị hư thối, khi hư thối thì không hút được
 chất dinh dưỡng, dẫn đến hoa mau héo tàn.
Thiền sư nói:
- Việc giữ gìn tâm trong sáng thanh tịnh cũng như thế. Hoàn cảnh sinh hoạt của chúng ta cũng giống 
như nước trong bình. Chúng ta chính là hoa, chỉ có thường xuyên thanh lọc thân tâm thanh tịnh, sửa đổi 
tập khí và không ngừng sám hối, tự kiểm điểm, cải thiện tật xấu, khuyết điểm, mới có thể thu nhập 
được nhiều hạnh phúc an vui.
Phật tử nghe xong, hoan hỷ lễ tạ, nói:
- Cảm ơn thầy đã chỉ dạy. Hy vọng sau này con có cơ hội sống gần thầy, 
được làm người tu thiền sinh hoạt trong thiền viện của thầy, được thưởng thức tiếng 
chuông trống sơm khuya, yên tĩnh đọc lời kinh tiếng kệ.
 
Thiền sư nói:
- Con hít vào thở ra mà TÂM KHÔNG CHẤP MẮC CHUYỆN ĐỜI là đọc kinh.
Tim đập mạch máu động là tiếng chuông, tiếng trống. 
Thân thể là thiền viện. Hai tai nghe tỉnh giác là Bồ Đề. 
Nếu con làm được như thế thì ở đâu cũng được an vui, 
đâu cần phải đợi đến được sinh hoạt ở thiền viện !? *:) happy
blank
Bài Học Nửa Đời
 
Nửa đời người tôi hiểu được
Vô thường - ấy lẽ thường nhiên
Và ta chỉ là chiếc lá
Trong rừng nhân loại vô biên..
 
Nếu có một điều vĩnh cữu
Thì đó chính là đổi thay
Đổi thay - chẳng hề thay đổi
Đành hanh.. tại thế gian này! 
 
- Điều ta cho là Hạnh phúc
Nào phải cứ là bên nhau
Dẫu hai phương trời cách biệt
Vẫn vui ý hợp tâm đầu! 
 
- Không phụ thuộc vào năm tháng
Mà đo Sống ít hay nhiều.
Chính là cách mình đã Sống
Mỗi ngày Tỉnh thức bao nhiêu.. 
 
Nửa đời trầm tư hiểu được
Bản chất kiếp người lẻ loi
Đã biết nhân sinh hữu hạn
Lấp đầy - vẫn thiếu mà thôi! 
 
- Con sóng phủ thềm năm tháng
Xóa nhòa, cuốn nỗi niềm trôi
Chỉ cần nhận ra, trầm tĩnh
Đớn đau nào cũng phai phôi. 
 
Nửa đời người tôi học được
Tan hợp, thăng trầm.. bởi duyên
Lúc muôn sự về chốn cũ
Nhẹ nhàng, đâu bận niềm riêng. 
 
Nửa đời người khi tỏ ngộ
Phân trần đen, trắng mà chi!
Thế gian mĩm cười đối diện
Sống với cõi lòng vô vi.
 Như Nhiên
(Thích Tánh Tuệ)
blank
x_3b5bb289

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/08/2014(Xem: 16958)
Tôi có một mảnh vườn nho nhỏ Xuân về hoa tím lại đơm bông Năm ngoái sang mùa, trời rét cóng Cỏ vàng, hoa úa suốt mùa Đông Vạt cỏ xanh mềm lác đác hoa Màu hoa tim tím chẳng kiêu sa Sao tôi cứ ngỡ hoa là Mẹ Gần mãi bên tôi chẳng nhạt nhòa
03/08/2014(Xem: 16376)
Nghe hắt hiu con gió Đưa qua bờ chiều nghiêng Ta hắt hiu nỗi nhớ Mang mang về trăm miền. Vàng hanh bóng nắng qua thềm Đời trôi viễn xứ cánh chim giang hồ.
03/08/2014(Xem: 19154)
Sẽ có một ngày mẹ cách xa Kiếm tìm mòn mỏi cũng không ra Sẽ không còn được gần bên mẹ Sinh tử nhịp cầu mẹ phải qua
01/08/2014(Xem: 23052)
Trùng trùng muôn sự vật Như chớp loé sương rơi Vỡ tan tành bọt nước Mong manh huyễn mộng đời
01/08/2014(Xem: 17077)
Hoa trắng tuy buồn nhưng rất xinh Loài hoa ẩn chứa bao ân tình Cài lên tưởng niệm công ơn mẹ Dưỡng dục sanh thành được hiển vinh
01/08/2014(Xem: 21481)
Tôi sinh ra đôi mắt chẳng bình thường Mỗi sáng sớm mặt trời mới tinh sương Người người mở mắt nhìn được ánh dương Riêng mình tôi nước mắt ướt lệ nhòa. Khóc cả tiếng đôi mắt mới hé mở Càng muốn mở nước mắt càng ứa nhòa Đau buốt lắm nhưng không muốn mù lòa Mở được mắt Mẹ mừng cũng muốn khóc. Tôi cảm nhận tình thương khi Mẹ khóc Mẹ muốn thay nỗi đau, tình mẫu tử Muốn cho con mắt sáng mãi không từ
31/07/2014(Xem: 20963)
An Cư Kiết Đông đã qua, Nhưng lời thuyết pháp đậm đà vẫn vương Thích Ca tái thế tình thương Thầy về giảng Pháp con nương nơi Thầy
31/07/2014(Xem: 19330)
Cuộc đời Ôn như loài sen vô nhiễm Thích Minh Tâm hạnh nguyện được Viên Dung Đã trồng sen trên tuyết khắp các vùng Từ Âu, Úc, Mỹ châu đều góp mặt
31/07/2014(Xem: 15807)
Ngài là một vị thiền sư Kiêm luôn học giả đã từ lâu nay Giỏi về chữ Phạn lắm thay. Khi còn niên thiếu thường hay đăng đàn Trổ tài thuyết giảng giỏi giang Cho đồng môn khắp đạo tràng cùng nghe.
31/07/2014(Xem: 18004)
Con nhận ra, đây Miền Tịnh Độ, Đồi núi cao, đồ sộ bao quanh, Mặt Hồ, nước biếc trong xanh, Gió thông vi vút, chim lành vui ca.