Đừng tưởng Ta là (thơ)

06/03/201607:07(Xem: 14672)
Đừng tưởng Ta là (thơ)

phong canh dep
Đừng Tưởng Ta Là


Đừng tưởng ta là gò đất đó
Có cặm mộ bia ngày tháng tử sinh
Cùng cỏ cây tiêu dao ca hát
Nhật nguyệt vần xoay tâm cảnh tịnh minh

 

Đừng tưởng ta là bình tro đó
Huyễn hoặc im lìm trên kệ tủ âm linh
Nơi tháp miếu chập chờn ảo hoá
Một thoáng bụi hồng lai vãng lặng thinh

 

Đừng tưởng ta là hương khói đó
Rong ruổi thẩn thờ hòa quyện bâng quơ
Trong bóng tối an nhiên ngời tỏa
Ngát đẹp màu hỷ lạc huyền cơ

 

Đừng tưởng ta là danh tước đó
Mảng bọt bèo che mặt nước tĩnh yên
Như  nón chụp lên Vô Kiến Đảnh
Đâu phủ nhòa vô tận thiên thanh

 

Đừng tưởng ta là di ảnh đó
Nhoẻn nụ cười xinh mộng ngày qua
Có hoài niệm người xưa bóng cũ ?
Cứ an bình diệu thể tâm hoa !

 

                                               Khánh Hoàng

matdongho_600Nhẹ Nhàng Năm Tháng 

Ta đến thăm em một rừng hoa bướm
Có cá lia thia lướt thướt trong bồn
Có gà trống ngoài sân rảo bộ
Nghênh ngang mảnh vườn cả cõi giang sơn !

Có tiếng dế cánh phồng vang tiếng gáy
Theo bước chân lão trượng lướt trên cầu
Chập chờn huyễn mộng nương sóng vỗ
Dòng chảy v
ô hình  vi diệu biển dâu !

Ta vẫn đến dù em có ngóng
Hay không còn với thành ý sạch trong
Chẳng cần lưu tâm theo bóng gà tiếng dế
Xá gì đâu chút thanh sắc bận lòng !

Ta cứ nói hoài lời  không dính dáng

Như chỉ thầm thì vài nhịp hoan ca
Gửi đến trời xanh mây trắng bao la
Cùng hòa vui theo nhẹ  nhàng  năm  tháng !
 

                                              Khánh Hoàng

                                    Plano _  March  05, 2016

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/07/2019(Xem: 11976)
Bởi hay gậm nhấm buồn đau Nên sống.. âu sầu cô quạnh. Nhiều khi chẳng vẹn mong cầu Về sau.. lại là hữu hạnh.
13/07/2019(Xem: 12121)
THIỀN Mệt nhoài lăn giữa vô minh Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên Nương theo hít thở cùng Thiền Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.
12/07/2019(Xem: 12627)
Thuở xa xưa tại rừng già Có hai con vật rất là thân nhau Từ sáng sớm đến canh thâu Mãi luôn kề cận, có đâu xa lìa Sống bên tảng đá lớn kia Cây cao, bóng mát tỏa đi khắp vùng
12/07/2019(Xem: 13559)
Thưở xưa có một người ngu Đến thăm nhà bạn rất ư thân tình Chủ nhà vui đãi khách mình Bữa cơm đạm bạc, có canh ăn cùng Chàng chê canh lạt khó dùng Chủ bèn nêm chút muối trong canh này
07/07/2019(Xem: 13354)
CHỚP Lung linh sương đọng cỏ vàng Sớm mai nắng rực huy hoàng chớp mi Ưng vô sở trụ phút giây Tam thiên vỡ nát bụi bay uế trần.
04/07/2019(Xem: 15735)
Hai cha con của nhà kia Một hôm cùng rủ nhau đi ra đồng Núi rừng đồng ruộng mênh mông Chàng con vui chạy vào vùng rừng xanh Bỏ cha đứng lại một mình.
04/07/2019(Xem: 10285)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Con vua thông thái kể chi Thông minh, học giỏi từ khi thiếu thời Thật là tuổi trẻ hiếm người, Vua cha dự tính truyền ngôi sau này.
03/07/2019(Xem: 18425)
Diệu vợi xa xôi ánh Đạo vàng Lòng ta quyết chí muốn tìm sang Cầu mong mau đến bên Bờ Giác Thoát khỏi trầm luân chốn điạ đàng Nào có hẹn đâu mà lá xanh
03/07/2019(Xem: 11814)
Cuộc đời bệnh tật chẳng chờ Phút giây chợt đến ai ngờ được đâu Sanh già bệnh tử là câu Tự mình thấu triệt rõ hầu tiến tu
03/07/2019(Xem: 13006)
" Tuổi đời mênh mông " ta chưa sống đúng ? Hư ảo lao xao ...chợt đến ....chợt đi , Mộng mị miên trường ...nắm bắt được gì !!!!! Chợt tỉnh thức ...nhìn sự vật thật khác . Từ Bi luôn sánh đôi cùng Tuệ giác, Niềm yêu thương với sự sống ...trào dâng Hiện tại lạc trú ....giây phút quý trân Cảnh hiện trước mặt một lần ...không trở lại ! Đạo như Ánh Sáng ...viên dung vô ngại Nghìn pháp môn ...vẫn rèn luyện Thân Tâm Lối về thênh thang ..thăm thẳm xa xăm Lợi lạc về sau ...vững vàng vượt thoát Tận dụng Giới, Định, Tuệ ... Niết Bàn sẽ Đạt