Thơ Xuân 2016

04/03/201608:49(Xem: 12771)
Thơ Xuân 2016
Thơ Xuân 2016
xuan-thu-phap-1
Cảm Xúc nét Thư Pháp...
Trong lòng nghĩ ra sao mình biết,
Nhưng thành tâm, tha thiết ngày đêm,
Làm lành tránh dữ , không quên,
Giữ gìn Tâm Phật muôn niên an nhàn.
Nét Thư Pháp rõ ràng ghi đậm,
Bút họa ngay TINH TẤN, lời khuyên,
Thong dong, Tự Tại , An Nhiên,
Lo gì không thoả THỆ NGUYỀN đầu năm.
 
Tâm Tú 12.02.16
 
Cuối năm...
Gió lạnh còn vương vấn cuối năm,
Nắng Xuân trải nhẹ bước âm thầm,
Cánh Én chưa về chào năm mới,
Hoa , Cỏ còn mong đợi nẩy mầm.
Dù sao tim cũng nghe rộn rã,
Chưng hoa, bày bánh trái đầy mâm,
Chờ rước Ông Bà về ăn Tết,
Hương trầm Lễ Phật, đón mừng Xuân.

Tâm Tú 06.02.16 ( 27.12.15 âm lich)
 xuan-thu-phap-2

Chờ Xuân...

Mai, Lan đã nỡ đón chờ Xuân,
Dù nắng ngoài kia vẫn ngại ngần,
Vẫn mang hơi ấm hồi sinh ấy,
Cỏ, Hoa thắm lại sắc xanh tươi.

Lòng tôi cũng rộn ràng náo nức,
Dù Xuân về lại đã bao lần,
Thân , Tâm an lạc xin cầu chúc,
An Khang, Thịnh Vượng đến muôn nhà.

03.02.16 Tâm Tú



Thơ Xướng...

Khỏe re sao nổi khỏe re 

Còn ăn còn uống còn mê kiếm tiền 

Cái chưn chưa chịu đứng yên 

Cái thân khoái đẹp được khen giỏi tài 

Ối chà cái mắt cái tai 

Khoái nghe khoái ngắm đúng sai phê bình 

Cò lâu mới chịu nín thinh 

Phiền nao phiền năo vô mình còn hoài 

Hôm nầy rồi tới ngày mai 

Lộ toàn con cái mệt dài dài luôn...

Mới sanh tới lúc đến trường 

Kể ra ớn lạnh...tình thương kiếp người..

Khi siêng năng lúc biếng lười 

Khi thì mất ngủ nằm vùi tỉnh queo...

Nghĩ đi ngẫm lại cái vèo

Bốn mươi mấy tuổi nhăn nheo dần dần

Bao giờ mới được an thân...
Bao giờ buông được nợ nần trần ai..

Bien Phuong 2 giờ khuya 28.12.2015

 xuan-thu-phap-3


Họa Thơ...

 

Bao giờ anh hỏi bao giờ?

Làm sao thoát khỏi giấc mơ cuộc đời?

 Khi tuổi trẻ, thấy người hạnh phúc,

Ước cho mình, có cặp có đôi.

Nên chi duyên nợ buộc rồi,

Làm sao tháo gỡ, làm sao xa rời.

Thôi thì phải làm tròn, trả nợ,

Đợi tâm thôi, ràng buộc yêu thương,

Dặn lòng tất cả vô thường,

Đến, đi ai biết, nẻo đường tương lai.

Nên tu học, để dần buông xã,

Tham , sân, si trước đã anh ơi!

Buông rơi bản ngã được rồi,

Thì mai kia xóa dần thôi nợ đời.  

tam-tu



Tâm Tú 28.12.2015

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2014(Xem: 21576)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 19224)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 20840)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 19135)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19238)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 23705)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 23900)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 18192)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 15774)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15136)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần