Thơ Xuân 2016

04/03/201608:49(Xem: 12698)
Thơ Xuân 2016
Thơ Xuân 2016
xuan-thu-phap-1
Cảm Xúc nét Thư Pháp...
Trong lòng nghĩ ra sao mình biết,
Nhưng thành tâm, tha thiết ngày đêm,
Làm lành tránh dữ , không quên,
Giữ gìn Tâm Phật muôn niên an nhàn.
Nét Thư Pháp rõ ràng ghi đậm,
Bút họa ngay TINH TẤN, lời khuyên,
Thong dong, Tự Tại , An Nhiên,
Lo gì không thoả THỆ NGUYỀN đầu năm.
 
Tâm Tú 12.02.16
 
Cuối năm...
Gió lạnh còn vương vấn cuối năm,
Nắng Xuân trải nhẹ bước âm thầm,
Cánh Én chưa về chào năm mới,
Hoa , Cỏ còn mong đợi nẩy mầm.
Dù sao tim cũng nghe rộn rã,
Chưng hoa, bày bánh trái đầy mâm,
Chờ rước Ông Bà về ăn Tết,
Hương trầm Lễ Phật, đón mừng Xuân.

Tâm Tú 06.02.16 ( 27.12.15 âm lich)
 xuan-thu-phap-2

Chờ Xuân...

Mai, Lan đã nỡ đón chờ Xuân,
Dù nắng ngoài kia vẫn ngại ngần,
Vẫn mang hơi ấm hồi sinh ấy,
Cỏ, Hoa thắm lại sắc xanh tươi.

Lòng tôi cũng rộn ràng náo nức,
Dù Xuân về lại đã bao lần,
Thân , Tâm an lạc xin cầu chúc,
An Khang, Thịnh Vượng đến muôn nhà.

03.02.16 Tâm Tú



Thơ Xướng...

Khỏe re sao nổi khỏe re 

Còn ăn còn uống còn mê kiếm tiền 

Cái chưn chưa chịu đứng yên 

Cái thân khoái đẹp được khen giỏi tài 

Ối chà cái mắt cái tai 

Khoái nghe khoái ngắm đúng sai phê bình 

Cò lâu mới chịu nín thinh 

Phiền nao phiền năo vô mình còn hoài 

Hôm nầy rồi tới ngày mai 

Lộ toàn con cái mệt dài dài luôn...

Mới sanh tới lúc đến trường 

Kể ra ớn lạnh...tình thương kiếp người..

Khi siêng năng lúc biếng lười 

Khi thì mất ngủ nằm vùi tỉnh queo...

Nghĩ đi ngẫm lại cái vèo

Bốn mươi mấy tuổi nhăn nheo dần dần

Bao giờ mới được an thân...
Bao giờ buông được nợ nần trần ai..

Bien Phuong 2 giờ khuya 28.12.2015

 xuan-thu-phap-3


Họa Thơ...

 

Bao giờ anh hỏi bao giờ?

Làm sao thoát khỏi giấc mơ cuộc đời?

 Khi tuổi trẻ, thấy người hạnh phúc,

Ước cho mình, có cặp có đôi.

Nên chi duyên nợ buộc rồi,

Làm sao tháo gỡ, làm sao xa rời.

Thôi thì phải làm tròn, trả nợ,

Đợi tâm thôi, ràng buộc yêu thương,

Dặn lòng tất cả vô thường,

Đến, đi ai biết, nẻo đường tương lai.

Nên tu học, để dần buông xã,

Tham , sân, si trước đã anh ơi!

Buông rơi bản ngã được rồi,

Thì mai kia xóa dần thôi nợ đời.  

tam-tu



Tâm Tú 28.12.2015

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/10/2014(Xem: 15227)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 21707)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 14667)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 13733)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15155)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 13302)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 17579)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 20932)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 12785)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 15480)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím