Rộn ràng chuông mõ ê a Cuối năm các Tiểu vào nhà đón Xuân. Không kim tiền lộc mà mừng Lòng vui nghinh tiếp giở từng trang xem Chùa chiền mấy bóng thân quen Tân niên thọ phúc cửa Thiền gửi ban Khuyến Tu nhắc nhở Lời Vàng. Hồi kinh câu kệ ngân vang ấm nhà!
Khổ lụy tai ương mãi bám vây
Tới lui luẩn quẩn biết ai thay.
Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*)
Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay !
Liễu giải chơn tâm căn diệu lực,
Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày.
Dương trần mấy chốc còn quay lại,
Đại đạo huân tu chính chốn này.
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.