Cáo Tật Thị Chúng (thơ)

05/02/201618:49(Xem: 16824)
Cáo Tật Thị Chúng (thơ)
hoa mai 1

 
告 疾 示眾  - (滿覺), (1052-1096)

春去百花落
春到百花開
事逐眼前過
老從頭上來
莫謂春殘花落盡
庭前昨夜一枝梅


Cáo tật thị chúng (Mãn Giác Thiền Sư)

Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Nhân bệnh dạy chúng
   Mãn Giác Thiền Sư

Xuân qua xuân lại mấy lần
Hoa Xuân rơi rụng cũng ngần ấy thôi
Xuân là tất cả đất trời
Trăm hoa đua nhụy đón mời Xuân sang
Cuộc đời như thể mây tan
Trải qua mọi cảnh cung đàn biệt ly
Người xưa đâu qủan sá gì
Dẫu cho tóc bạc không vì xôn xao
Xuân đi ai bảo xuân nào
Hoa kia còn mãi trôi vào không trung
Cành mai một nhánh trùng phùng
Đêm qua sân trước như chừng nở hoa.
           Thích Như Điển dịch



題都城南莊 (崔護)
去年今日此門中 
人面桃花相映紅 
人面不知何處去 
桃花依舊笑東風 
 
Đề Đô Thành Nam Trang ( Thôi Hộ)

Khứ niên kim nhật thử môn trung 
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng 
Nhân diện bất tri hà xứ khứ 
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.

Nam Trang ở Thành Đề Đô
      Thôi Hộ

Năm qua còn lại những gì
Ngày nay trước ngõ còn ghi lối mòn
Lòng người như nét xuân son
Hoa Đào tươi thắm mãi còn đâu đây
Cho hay nhân thế xưa nay
Ở đâu rồi cũng chốn nầy bình yên
Hoa Đào vẫn cứ như nhiên
Mỉm cười gió thỏang từ miền Đông sang
           Thích Như Điển dịch
 
  
 
 有空

作有塵沙有,
為空一切空。
有空如水月,
勿著有空空。
 
Hữu không
Tác hữu trần sa hữu,
Vi không nhất thiết không.
Hữu, không như thuỷ nguyệt,
Vật trước hữu không không.

Từ Đạo Hạnh Thiền Sư( ?-1127)



Có không
Từ Đạo Hạnh Thiền Sư ( ?-1127)

Làm sao hiểu  được có, không?
Có kia cũng chỉ một phần trần sa
Không kia, không cả Ta Bà
Mọi nơi, mọi cảnh đều là Chân Không
Có không ta chẳng nặng lòng
Trăng kia, nước nọ cuối giòng cũng không
Chớ nên dính mắc vào trong
Có không, không có, đâu vòng tử sinh.

Thích Như Điển dịch
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 12135)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15921)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 17077)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14367)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13913)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 13319)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 11363)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 11191)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 15208)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 18492)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng