Phải chi (thơ)

14/01/201607:52(Xem: 12335)
Phải chi (thơ)


hoa_sen (23)

PHẢI CHI

Hàn Long Ẩn

Phải chi mây đã ngừng bay
Phải chi gió chỉ nhẹ lay bên thềm
Phải chi nắng hỡi đừng lên
Phải chi nỗi nhớ đành quên một lần

Phải chi buồn thoảng qua nhanh
Phải chi ảo ảnh tan tành khói sương
Phải chi không giận mà thương
Phải chi ta biết vô thường chút thôi

Phải chi người biết yêu người
Phải chi bến cũ còn ngời trăng khuya
Phải chi ngày ấy hôm kia
Phải chi ta gặp rồi về hư vô

Phải chi thôi hãy mộng mơ
Phải chi ta để câu thơ nửa chừng
Phải chi ngày bỏ sau lưng
Phải chi ta hết ngập ngừng phải chi...!

Chùa Thiên Trúc, San Jose, California, 
Ngày đầu năm, 2016



vu tru2

VÒNG XOAY THỜI GIAN

Hàn Long Ẩn

Sáng nay vô tình mở
Bản nhạc thiền không tên
Chợt giật mình tỏ ngộ
Thấy điều gì quen quen

Ngộ không vì bài hát
Mà là nhìn cuốn băng
Nếu bên này cuộn chặt
Bên kia mở thật nhanh

Thời gian cũng như thế
Cuốn tuổi mình qua mau
Rêu phong, đời hưng phế
Tóc bỗng chốc ngả màu

Nhưng đầu kia ngược lại
Ta có bao niềm vui
Có tình yêu đồng loại
Có ngày về tinh khôi

Mùa thu, ôi lá rụng!
Mùa đông dài lạnh căm
Nhưng xuân về nắng ấm
Hoa nở cả vườn tâm.

Ngày cuối năm Tết Dương lịch, 2016
Chùa Thiên Trúc, California, USA.


nghi van

TỰ HỎI

Hàn Long Ẩn

Có bao giờ ta tự hỏi ta chưa?
Những bực bội, giận hờn, chua cay, ích kỉ...
Dù tất cả chỉ là điều phi lý
Bởi cuộc đời vốn chẳng dính gì ta

Mây trên trời là của vũ trụ bao la
Chẳng của gió, của mưa, của ngày hay của nắng...
Không gian này vốn phẳng lặng
Ta lấy bên ngoài làm rồi cất nó vào tâm

Phật pháp dạy rằng vạn vật đều không
Nó không tướng, không tánh, không không, không có
Giáo lý mấy nghìn năm của đức Thế Tôn còn đó
Nhưng ngài dạy rằng: Ta chẳng nói gì đâu!

Trăng là trăng chứ chẳng của đêm thâu
Vì trái đất xoay tròn nên có ngày đêm, sáng tối
Điều tuyệt đối duy nhất đó là các pháp điều tương đối
Chấp làm gì chuyện được, mất, hơn, thua?

Có bao giờ ta tự hỏi ta chưa?

Đầu đông, chùa Thiên Trúc, California, 28 tháng 12/2015


phong canh dep

BẾN NỌ BỜ KIA

Hàn Long Ẩn

Nếu không có ban đêm
Thì ngày sao có mặt?
Nếu không có thắt chặt
Nới lỏng tựa vào đâu?

Nếu chẳng có điểm đầu
Làm sao có điểm cuối?
Nếu trần gian không tội
Sám hối chẳng ích gì!

Nếu không bước chân đi
Thì lấy đâu đứng lại?
Kiếp người không ngang trái
Hạnh phúc chẳng ai cần!

Nếu không có huyễn thân
Dựa vào đâu giác ngộ?
Nếu trời không bão tố
Biển lặng cũng vô hồn.

Nếu chẳng có hoàng hôn
Bình minh không giá trị
Thắc mắc làm gì nhỉ
Bến nọ với bờ kia!?

Sáng lên đồi ngắm hoa
Chiều ra sông hóng gió
Tối nằm trên cọng cỏ
Ta ngắm nhìn trăng lên!

Chùa Thiên Trúc, California,
Ngày 4 tháng 12/2015

canhdep_2

LỮ KHÁCH VÀ CHIẾC CHĂN BÔNG

Hàn Long Ẩn

Khi mùa đông giá lạnh
Ta và chiếc chăn bông
Đêm đông dài hiu quạnh
Cùng sưởi ấm cõi lòng

Chiếc chăn sẽ chẳng ấm
Nếu chỉ đứng một mình
Thân người chắc lạnh cóng
Khi đông về lặng thinh

Ta là người lữ khách
Bạn là chiếc chăn bông
Đường đời bao khổ lụy
Dìu nhau qua mùa đông

Đông qua xuân lại tới
Hạ hết thu cũng đi
Lẽ tuần hoàn biến đổi
Bận lòng chi thị phi?

Duyên sanh duyên sẽ diệt
Duyên hợp duyên lìa tan
Gặp nhau rồi từ biệt
Ta về cõi thênh thang…

Chùa Thiên Trúc, California
San Jose, 10/10/2015


canhdep_6

 

YÊU VÀ THÍCH

 

Hàn Long Ẩn

 

Vói tay ngắt một bông hoa

Mang về chưng ở góc nhà ngắm chơi

Chỉ trong phút chốc rồi thôi

Ta lao vào những mộng đời loanh quanh

 

Bỏ quên, hoa úa tàn nhanh

Cánh rơi lả tả trơ cành héo queo

Đó là thích, chẳng phải yêu

Yêu là che chở, sớm chiều hỏi han

 

Bản chất hoa nở cũng tàn

Nhưng ta tưới tẩm hoa càng tươi lâu

 

Yêu mà chiếm đoạt lẫn nhau

Người ngắt, kẻ hái làm rầu rỉ hoa

Tới khi ta kịp nhận ra

Thì hoa đã úa, đã xa thật rồi!

 

Mai sau về phía cuối trời

Có gì đâu, một kiếp đời mỏng manh!

Yêu là cho, chẳng giật giành

Thương là thương ở cái tình bên trong

 

Kìa xem trăng lướt qua sông

Gió reo đỉnh núi, mây bồng bềnh mây…

 

California, San Jose

Chùa Thiên Trúc, 1 tháng 10/2015

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2012(Xem: 14886)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 17818)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 24292)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 12824)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 13899)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 13465)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 17490)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19328)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 23626)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12233)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình