Phải chi (thơ)

14/01/201607:52(Xem: 12406)
Phải chi (thơ)


hoa_sen (23)

PHẢI CHI

Hàn Long Ẩn

Phải chi mây đã ngừng bay
Phải chi gió chỉ nhẹ lay bên thềm
Phải chi nắng hỡi đừng lên
Phải chi nỗi nhớ đành quên một lần

Phải chi buồn thoảng qua nhanh
Phải chi ảo ảnh tan tành khói sương
Phải chi không giận mà thương
Phải chi ta biết vô thường chút thôi

Phải chi người biết yêu người
Phải chi bến cũ còn ngời trăng khuya
Phải chi ngày ấy hôm kia
Phải chi ta gặp rồi về hư vô

Phải chi thôi hãy mộng mơ
Phải chi ta để câu thơ nửa chừng
Phải chi ngày bỏ sau lưng
Phải chi ta hết ngập ngừng phải chi...!

Chùa Thiên Trúc, San Jose, California, 
Ngày đầu năm, 2016



vu tru2

VÒNG XOAY THỜI GIAN

Hàn Long Ẩn

Sáng nay vô tình mở
Bản nhạc thiền không tên
Chợt giật mình tỏ ngộ
Thấy điều gì quen quen

Ngộ không vì bài hát
Mà là nhìn cuốn băng
Nếu bên này cuộn chặt
Bên kia mở thật nhanh

Thời gian cũng như thế
Cuốn tuổi mình qua mau
Rêu phong, đời hưng phế
Tóc bỗng chốc ngả màu

Nhưng đầu kia ngược lại
Ta có bao niềm vui
Có tình yêu đồng loại
Có ngày về tinh khôi

Mùa thu, ôi lá rụng!
Mùa đông dài lạnh căm
Nhưng xuân về nắng ấm
Hoa nở cả vườn tâm.

Ngày cuối năm Tết Dương lịch, 2016
Chùa Thiên Trúc, California, USA.


nghi van

TỰ HỎI

Hàn Long Ẩn

Có bao giờ ta tự hỏi ta chưa?
Những bực bội, giận hờn, chua cay, ích kỉ...
Dù tất cả chỉ là điều phi lý
Bởi cuộc đời vốn chẳng dính gì ta

Mây trên trời là của vũ trụ bao la
Chẳng của gió, của mưa, của ngày hay của nắng...
Không gian này vốn phẳng lặng
Ta lấy bên ngoài làm rồi cất nó vào tâm

Phật pháp dạy rằng vạn vật đều không
Nó không tướng, không tánh, không không, không có
Giáo lý mấy nghìn năm của đức Thế Tôn còn đó
Nhưng ngài dạy rằng: Ta chẳng nói gì đâu!

Trăng là trăng chứ chẳng của đêm thâu
Vì trái đất xoay tròn nên có ngày đêm, sáng tối
Điều tuyệt đối duy nhất đó là các pháp điều tương đối
Chấp làm gì chuyện được, mất, hơn, thua?

Có bao giờ ta tự hỏi ta chưa?

Đầu đông, chùa Thiên Trúc, California, 28 tháng 12/2015


phong canh dep

BẾN NỌ BỜ KIA

Hàn Long Ẩn

Nếu không có ban đêm
Thì ngày sao có mặt?
Nếu không có thắt chặt
Nới lỏng tựa vào đâu?

Nếu chẳng có điểm đầu
Làm sao có điểm cuối?
Nếu trần gian không tội
Sám hối chẳng ích gì!

Nếu không bước chân đi
Thì lấy đâu đứng lại?
Kiếp người không ngang trái
Hạnh phúc chẳng ai cần!

Nếu không có huyễn thân
Dựa vào đâu giác ngộ?
Nếu trời không bão tố
Biển lặng cũng vô hồn.

Nếu chẳng có hoàng hôn
Bình minh không giá trị
Thắc mắc làm gì nhỉ
Bến nọ với bờ kia!?

Sáng lên đồi ngắm hoa
Chiều ra sông hóng gió
Tối nằm trên cọng cỏ
Ta ngắm nhìn trăng lên!

Chùa Thiên Trúc, California,
Ngày 4 tháng 12/2015

canhdep_2

LỮ KHÁCH VÀ CHIẾC CHĂN BÔNG

Hàn Long Ẩn

Khi mùa đông giá lạnh
Ta và chiếc chăn bông
Đêm đông dài hiu quạnh
Cùng sưởi ấm cõi lòng

Chiếc chăn sẽ chẳng ấm
Nếu chỉ đứng một mình
Thân người chắc lạnh cóng
Khi đông về lặng thinh

Ta là người lữ khách
Bạn là chiếc chăn bông
Đường đời bao khổ lụy
Dìu nhau qua mùa đông

Đông qua xuân lại tới
Hạ hết thu cũng đi
Lẽ tuần hoàn biến đổi
Bận lòng chi thị phi?

Duyên sanh duyên sẽ diệt
Duyên hợp duyên lìa tan
Gặp nhau rồi từ biệt
Ta về cõi thênh thang…

Chùa Thiên Trúc, California
San Jose, 10/10/2015


canhdep_6

 

YÊU VÀ THÍCH

 

Hàn Long Ẩn

 

Vói tay ngắt một bông hoa

Mang về chưng ở góc nhà ngắm chơi

Chỉ trong phút chốc rồi thôi

Ta lao vào những mộng đời loanh quanh

 

Bỏ quên, hoa úa tàn nhanh

Cánh rơi lả tả trơ cành héo queo

Đó là thích, chẳng phải yêu

Yêu là che chở, sớm chiều hỏi han

 

Bản chất hoa nở cũng tàn

Nhưng ta tưới tẩm hoa càng tươi lâu

 

Yêu mà chiếm đoạt lẫn nhau

Người ngắt, kẻ hái làm rầu rỉ hoa

Tới khi ta kịp nhận ra

Thì hoa đã úa, đã xa thật rồi!

 

Mai sau về phía cuối trời

Có gì đâu, một kiếp đời mỏng manh!

Yêu là cho, chẳng giật giành

Thương là thương ở cái tình bên trong

 

Kìa xem trăng lướt qua sông

Gió reo đỉnh núi, mây bồng bềnh mây…

 

California, San Jose

Chùa Thiên Trúc, 1 tháng 10/2015

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/2014(Xem: 16120)
Một thương, chú điệu có duyên Hai thương, miệng núm đồng tiền dễ thương Ba thương, lúc chú đốt hương Bốn thương, lạy mọp bốn phương dịu dàng Năm thương, chuông mõ nhịp nhàng Sáu thương, ngủ gục trên bàn tụng kinh
26/04/2014(Xem: 15724)
Hạt bồ đề từ tiền kiếp đã gieo Cách lạy nhịp nhàng, năm vóc xuống veo Thân cụp lại, đầu chạm trán nền đất Phải chăng kiếp trước chú đã Tỳ kheo ?
24/04/2014(Xem: 30056)
(Nguyện thứ nhất) Khi Ta thành đạo Bồ đề, Băm hai tướng tốt đề huề tụ thân Hào quang vô lượng sáng ngần Chúng sanh ai cũng được phần như Ta
23/04/2014(Xem: 22287)
Nữ thuyền viên Park Jee Young (22 tuổi) đã từng là một sinh viên, ước mơ của cô cũng muốn tốt nghiệp đại học như bao sinh viên khác. Nhưng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, nên Cô đã phải nghỉ học giữa năm thứ 2, xin làm nhân viên hàng hải, là một nhân viên trong chiếc phà Sewol để phụ giúp kinh tế cho Bố Mẹ và gia đình. Làm nhân viên tại đây được 6 tháng, thì thật không may chuyến phà Sewol gặp đại nạn (16/04) khi đang chở 476 hành khách (phần lớn là học sinh) ra đảo Jeju.
20/04/2014(Xem: 20369)
Bé Kwon Chi – yeon mang trong mình hai dòng máu: Mẹ là người Việt Nam, Bố là người Hàn Quốc. Theo Cha Mẹ và anh trai mới 6 tuổi lên chuyến phà Sewol để đến đảo Jeju lập nghiệp. Thật không may, chuyến phà chở hơn 400 người đã gặp đại nạn bị đắm chìm vào ngày 18/04. Hiện tại chính phủ Hàn Quốc đã xác định 29 người đã chết và 270 vẫn còn mất tích trong đó có gia đình của Bé Chi – Yeon.
20/04/2014(Xem: 20264)
1. Bài một là nhận lỗi lầm Lỗi mình mình nhận chứ đừng trách ai Lỗi mình mà đổ cho người Chính là một lỗi tầy trời thấy không ?
16/04/2014(Xem: 34350)
(Nguyện thứ nhất) Hiệu danh Tự Tại là tôi Bồ Tát là vị, Như Lai là lòng Tu hành đã được viên thông Nguyện đi quảng pháp khắp vùng thế gian
16/04/2014(Xem: 20606)
Con về dưới bóng Từ Bi Nghe miền tâm thức viễn ly não phiền Cõi lòng nở đóa bình yên Giọt sương tan giữa chân nguyên cội nguồn.
16/04/2014(Xem: 16276)
Rồi có một chiều khi nắng phai Vui, buồn, thương ghét.. chốn bi ai.. Ta cười thả gió nghìn tâm sự Luẩn quẩn niềm riêng.. chỉ mệt nhoài!
14/04/2014(Xem: 14747)
Nhớ tuyên ngôn vừa chào đời Phật dạy: “Ở trên Trời dưới Trời chỉ có “Ta” (1) Độc tôn” thôi! gây nên “khổ” đấy mà Vì vọng tưởng chấp nê cùng phân biệt