Dắt nhau xuống giếng (Truyện Thơ năm Bính Thân)

09/01/201617:00(Xem: 11704)
Dắt nhau xuống giếng (Truyện Thơ năm Bính Thân)



monkey-7
DẮT NHAU

XUỐNG GIẾNG

(Truyện Thơ năm Bính Thân)

 

 

 

Xưa kia ở chốn núi rừng

Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm

Họp bầy nô rỡn quanh năm,

Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng

Có cây cổ thụ nhiều tầng

Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh trăng.

Giếng sâu. Dưới đáy nước trong

Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi

Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi!

Mặt trăng rơi xuống giếng khơi đây này

Phải mau tìm cách vớt ngay

Giúp đời khỏi cảnh đọa đầy tối tăm!"

Khỉ ta nhảy nhót lăng xăng

Xôn xao tìm cách cứu trăng khỏi chìm.

Hồi lâu, khỉ chúa loan tin:

"Tôi đà có cách! Anh em yên lòng!

Theo lời tôi! Mấy cũng xong!

Ta chung góp sức, mình cùng tiếp tay,

Tôi trèo lên bám cành cây

Một anh bám lấy đuôi này của tôi

Rồi anh khác lại bám đuôi

Cả đàn lần lượt nối dài tiếp nhau

Thả người xuống được giếng sâu

Vớt trăng dưới đáy lên đâu khó gì!"

Khỉ ta mừng rỡ kể chi

Cùng nhau theo diệu kế kia đã bàn

Bám đuôi nhau cả một đàn

Giếng sâu mò xuống, trăng vàng vớt lên

Nào ngờ nặng trĩu cành trên

Nhánh cây cổ thụ gẫy liền. Thảm thay!

Giếng kia rơi xuống cả bầy

Khỉ ta lúng túng, loay hoay nổi chìm,

Nào tìm ra được lối lên!

Nào ai cứu vớt khỏi miền nước sâu!

Khỉ ta chết hết còn đâu!

Thần cây cổ thụ ngâm câu kệ rằng:

"Trên cao vẫn có bóng hằng

Khắp nơi trần thế ánh trăng tràn trề,

Một con đã quá u mê

Tiếc thay cả lũ chẳng hề biết chi

Dắt nhau xuống giếng cùng đi

Để rồi chết thảm cũng vì dại ngu!"

*

Đời người lắm kẻ mê mờ

Khổ đau mà cứ ngỡ là sướng vui

Vô thường lẽ Đạo ai ơi

Cớ chi lặn lội mãi nơi muộn sầu!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo)

 

__________________________________________

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/03/2016(Xem: 12573)
Đừng tưởng ta là gò đất đó Có cặm mộ bia ngày tháng tử sinh Cùng cỏ cây tiêu dao ca hát Nhật nguyệt vần xoay tâm cảnh tịnh minh
05/03/2016(Xem: 20777)
Chiều xuống giữa ngàn cây, Sương lam hòa trong mây Cỏ dại lấp lối đi Lữ khách dừng chân nghỉ Lắng nghe tiếng nước chảy Lần theo suối đi mãi Hết đường – một hồ vắng Nước lặng loáng trăng vàng
04/03/2016(Xem: 12913)
Trong lòng nghĩ ra sao mình biết, Nhưng thành tâm, tha thiết ngày đêm, Làm lành tránh dữ , không quên, Giữ gìn Tâm Phật muôn niên an nhàn.
03/03/2016(Xem: 11142)
Tết quê hương thật rộn ràng hoan hỷ - Mọi người vui nô nức đón xuân sang - Các loài hoa khoe sắc thắm đỏ vàng - Những cây trái cũng tranh phần tô điểm
02/03/2016(Xem: 14388)
Nắng mưa thâm thấm đất lành - Mầm xanh chồi biếc mỏng manh đón trời - Tháng vàng ngày bạc lặng trôi - Cơm cha, áo mẹ, tình người vuốt ve
01/03/2016(Xem: 21867)
Thầy Tuệ Sỹ là một vị danh Tăng, một thạch trụ già lam, vị tu sĩ uyên bác mà cả hàng triệu người trên thế giới biết đến. Hồn thơ và sắc thái của Tuệ Sỹ vốn thanh tao và giải thoát, vốn lai láng và cao siêu—đã và đang làm nhiều người say mê, học hỏi và thả hồn mình trong nguồn suối từ miên viễn này.
01/03/2016(Xem: 13117)
Đôi mắt ai cay cay Chưa bao giờ buồn thế Và những đều có thể Ta nói không nên lời
01/03/2016(Xem: 18120)
Chuyến xe đời vụt qua Vầng trăng tròn chợt khuyết Cánh Hoa Đàm vừa rơi Hương Đàm bay. Tưởng tiếc.
29/02/2016(Xem: 14917)
Từ bỏ thói quen hay vội vàng - Nói làm hấp tấp thiếu đoan trang - Thiếu suy xét kỹ không từ tốn-Hối hận ăn năn cũng muộn màng
24/02/2016(Xem: 20408)
Bình Định Quê Hương Tôi