Chùm thơ Tứ Cú Lục Bát (thơ)

01/12/201517:42(Xem: 13674)
Chùm thơ Tứ Cú Lục Bát (thơ)

chum tho luc bat


Chùm thơ Tứ Cú Lục Bát

 

 

 

  • Mất dấu

 

Dưới chân núi bụi hồng hồng
Vó chân dã mã lồng lồng vô cương
Thời gian tan đọng nắng sương
Ngày mai mất dấu trên đường phẳng phiu.

 

  • Tìm nghe

Phương đông huyền bí không lời
Ý băng sông núi, chân rời lộng ngoa
Tìm về thăm thẳm xưa xa
Nghe reo vài tiếng xuề xòa có, không.

 

  • Buông thả

Phẩy tay hạ bút khơi dòng
Chữ gieo tạo Nghiệp chất chồng bút nghiên
Khẩy cười thế sự đảo điên
Buông tay thả bút im lìm thắng thua.

 

  • Ngón gầy xương

Đàn tôi rung động đêm trường
Tiếng lòng da diết gửi thương hạc già
Ngón gầy ngấu nghiến phôi pha
Ngón xương nhấn vuốt mượt mà ướt môi.

  • Hành trang

Khi hầm hố, lúc phẳng phiu
Lao đao sinh kế nếm nhiều buồn vui
Khi vượt thoát, lúc bước lùi
Tâm mang chữ Nhẫn giỡn chơi đường dài.

 

  • Con dế

Phiêu du hòa bốn phương trời
Kết giao bằng hữu, nụ cười hồn nhiên
Khóc buồn đong đếm nhân duyên
Trở về gáy tiếng dế mèn lưu danh.

 

Nằm mơ tôi thấy tôi nằm
Tôi nằm mơ thấy tôi thầm mơ tôi
Mơ tôi nằm thấy liên hồi
Liên hồi tôi thấy tôi ngồi nằm mơ!

 

  • Hí lộng

Ngữ ngôn ôm lấy nhịp vần
Vào cười ra khóc với trần trụi thơ
Bay lên tuyệt đỉnh hư vô
Rơi tuồn tuột xuống giữa bờ vô minh!

 

  • Bóng

Khẽ tay chộp đọng bóng chiều
Tà dương sóng sánh quê nghèo mái tranh
Bóng người xưa mãi lênh đênh
Trăng trên lá đợi phách sên tạ từ.

 

  • Tìm thơ

Hớp từng tinh khí hoang sơ
Thông reo, chim hót, đồi xưa quặn mình
Tinh khôi thơ lướt an lành
Về qua phố hội tỏa tình hương bay.

 

  • Nhập

Hàng cây xanh mướt trườn dài
Hoa tung trăm sắc, tượng đài trầm tư
Cảnh nào còn mãi thiên thu
Để ta hóa sỏi lăn cù công viên.

 

  • Đất

Bụm tay hốt đất quê nhà
Mang đi rải khắp san hà trong mơ
Từng hạt xiu xíu thành thơ
Trường ca réo rắt lượn lờ ngổn ngang.

 

  • Vàng

Rơi rơi một miếng lòng vàng
Bát nồi trống chợt đầy tràn cơm thơm
Dìu em vượt vũng lầy trơn
Ngày mai đại vận thiên đường reo vui!

 

  • Vô vô

Tên còn lưu vẫn vô danh
Cầm ca một kiếp vô thanh dật dờ
Người xưa vô ảnh mập mờ
Còn tôi tử đạo bên bờ vô minh.

 

  • Trong Tâm

Rong chơi chán ngán thiên đàng
Hề, du địa phủ mơ màng ngắm hoa
Mười tầng địa ngục đâu xa
Trong tâm ta đó, cũng là bồng lai!

 

  • Soi gương

Nửa đời nhìn lại sớm mai
Thấy hôm qua đã nhẹ vai giang hồ
Lăng xăng ảo tưởng, mưu đồ
Soi gương thấy bóng đã mờ khát khao!

 

  • Mưa

Mưa rơi cho phút thêm dài
Cho giờ thêm phút, cho ngày thêm lâu
Cho năm tháng đậm bể dâu
Cho cuộc đời nắng dãi dầu gọi mưa!

 

  • Bên sông

Chảy từ ký ức tuổi thơ
Khi cuồn cuộn, khi lặng lờ qua tim
Tình trôi, nghĩa dạt nổi chìm
Nhìn theo con nước gọi tên người già.

 

  • Luân hồi

Người đi sông chảy trôi hoài
Tăm hơi biền biệt hút dài ngàn khơi
Rồi người cũng trở lại thôi
Mặt mừng tay bắt luân hồi kiếp duyên.

 

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2015(Xem: 16375)
Một cảnh Sati hỏa táng trên dòng sông cạn Niranjana (sông Ni Liên). Đứng ngắm một đỗi rồi thanh thản đi về.. Mùa Đông của trần thế hay mùa đông của đời người ngẫm.. có khác chi nhau?
25/01/2015(Xem: 17197)
Chánh Tinh Tấn quyết tâm làm điều tốt Tứ chánh cần đích thực đấy công phu Thiện và ác như ánh sáng mây mù Ngăn ngừa ác lỡ phát sanh dừng lại
23/01/2015(Xem: 12901)
Là con Phật phải chọn nghề chân chính Hợp duyên sinh lẽ phải lợi ích chung Không riêng mình chân lý mãi chia cùng Niềm hạnh phúc lợi quyền không tổn hại
23/01/2015(Xem: 16639)
Đâu đợi có Mai, Có Đào trước ngõ Hay nến hồng, câu đối, quả đưa. Lòng ta như ngọn gió vờn biếc cỏ Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.
23/01/2015(Xem: 15469)
Rừng thiền diện mục thị thường thôi! Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi! Hang đá, đùn len làn khói núi Triền non, vun thả đám mây trời Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời
23/01/2015(Xem: 16313)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!
22/01/2015(Xem: 13993)
Có niềm tin khi thực hành Chánh Ngữ Nói chân thành thu nhiếp được người nghe Mang yêu thương qua câu hát lời vè Dùng lời nói nghiệp thiện lành gieo tạo
22/01/2015(Xem: 16389)
Niềm an lạc mọi người đang sẳn có NGŨ DỤC mê làm khổ lụy suốt đời Do tham TÀI phải kiệt sức tàn hơi Tạo của cải bất kể điều thất đức
22/01/2015(Xem: 13389)
Đời hạnh phúc khi không còn phân biệt Với lục căn không đắm nhiễm lục trần (1) Sống buông thư an lạc mãi trào dâng Không dính mắc là cuộc đời giải thoát
22/01/2015(Xem: 15700)
Trắng đục ngàn sương ngọn gió bồng Xa trông chiều quạnh buổi tàn đông. Tiết thời thoáng đã đùa mây bạc Ngày tháng chừng đang kết nụ hồng. Đã biết cành trơ chờ nẩy lộc Mới hay mai lạnh để thơm bông. Bên trời lãng đãng tình hoa cỏ Thì đấy, hương xuân giữa vạn lòng !